Nhà thơ Văn Lợi - Hải Bằng ký họa
|
I Anh sinh ra nơi phố nhỏ khiêm nhường Bên chân sóng của sông liền với biển Anh hiểu rõ những cánh buồm thoáng hiện Thoáng mất đi trong bát ngát trùng khơi Năm tháng qua đi anh thêm hiểu cuộc đời Hiểu về em như hiểu về biển cả Nên có lúc biết mình say sóng lạ Anh tìm về với phố biển quê hương. II Có một thời của tuổi ấu thơ Anh từng say mê xây nhà bên biển Những tòa lâu đài nguy nga thoắt hiện Lại thoắt tan đi trong sóng xõa vô tình Anh lớn lên với bao nỗi thăng trầm Đã có thể bình tâm trước những gì chợt đến Và bỗng gặp em ngỡ như là gặp biển Ngỡ gặp lại mình của tuổi ấu thơ. III Ngày mai đây phố biển của anh Sẽ mọc lên với mười lần khác trước Sẽ có những công viên một thời anh mơ ước Vẫn nguyên vẹn trong anh một Đồng Hới thuở nào Một Đồng Hới của bọn trẻ chúng anh chơi trốn tìm nhau Mỗi góc phố, mỗi hẽm đường đã thấm vào máu thịt Một Đồng Hới của hoa hồng thanh khiết Như thanh khiết tình em thơm suốt cuộc đời anh. 6-1984 Ngọn lửa Anh không là ngọn lửa Phút chốc cháy bùng lên Em ơi ngọn lửa ấy Sẽ tắt vào lãng quên Anh chỉ là ngọn lửa Trong bếp nhà vậy thôi Giữa đời thường lặng lẽ Cháy hết mình không nguôi Như là niềm tin ấy Cháy sáng lên thay lời! 7-1984 Cầu cáp quê tôi Những sợi dây căng dọc lòng đường Soi mặt nước thành từng ô sống Những âm thanh, những âm thanh ùa lên sôi động Khi mặt đường như ngựa chiến vào đêm Đó là nơi chiếc cầu bom dội xuống triền miên Giữa hai mố cầu chỉ còn là khoảng nước Cầu dựng mấy lần, mấy lần bom bật ngược Mảnh gỗ, mảnh gang găm nát đôi bờ Đường nhói đau mỗi bước xa chờ Những sợi dây nối qua khoảng cách Một chiếc cầu chưa từng có trong sử sách Hiện lên như một cung đàn Những âm thanh rạo rực không gian Những đoàn xe lao về phía trước Điều kỳ diệu giặc Mỹ đâu hiểu được Đêm đêm khoảng trống ấy không còn Đêm đêm vang vọng tiếng rì rầm Nơi ban ngày trơ vơ khoảng trống Nơi ban ngày nước chia thành ô sóng Và hai mố cầu chỉ hằn những tao dây Đó là chiếc cầu đã mọc ở nơi đây Cầu lát ván trên hàng hàng dây cáp Cầu đánh Mỹ sớm chiều tháo ráp Những cô gái bám đường thoăn thoắt bàn tay Tôi bồi hồi đứng ở nơi đây Nghe Đồng Hới vào mùa xây dựng Một chiếc cầu sẽ mọc lên sừng sững Một chiếc cầu như chính quê ta Đã đứng lên trên đổ nát đi xa… Cầu Bốn, tháng 11-1973 (10/12-84) |
Tải mã QRCode
Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG