VĂN CÔNG HÙNG
Cao nguyên Măng Đen - Ảnh: wiki
Ấn tượng cao nguyên
Em ơi mười hai bến nước
em chọn bến nào
Trăng mênh mang
bước chân phiêu lãng
tiếng nhạc cuồng say quán nghèo
em mờ tỏ
chát trên môi kỷ niệm
rượu đắng
xát muối nỗi buồn
Nao nao dáng em đi
rừng Măng Đen trút nước...
Rồi sẽ lùi xa
bức tranh tím chiều hôm ấy
những câu thơ tình vụng dại
ai về phố xưa
ai ở lại ngôi nhà cũ
vệt mờ con đường định mệnh
chia đôi
Nhưng tim vẫn đau
lòng còn khắc khoải
trăng cứ mênh mang
giữa mười hai bến nước
Konplông 4.8.1990
Tượng mồ
Chiều như lửa đốt lòng nhau
Tượng mồ run rẩy về đâu kiếp người
đã đành hồn sẽ rong chơi
đã đành xác đã tơi bời gió sương
mà còn đây nỗi vấn vương
mà còn đây nhớ với thương một đời
nỗi đau khóc chẳng thành lời
lặn vào thớ gỗ ru người - người ơi
hoang sơ
chiều rót đầy vai
ché và nghiêng
và đây vơi rượu cần
nằm đây một nắm sương tàn
đứng đây tượng hát một ngàn lời yêu
chiều ơi chiều
chiều ơi chiều
cho tôi cùng hát tình yêu một đời
Chư Đăng 1990
Ngày xưa
dòng - sông - nước - mắt đêm đêm
chảy vào tim hiện thành em thuở nào
buồn nghe con nước lao xao
em từ thuở ấy bước vào đời tôi
ngập ngừng sông chảy sông ơi
để tôi ngồi với thơ tôi một mình
để tôi nửa bóng nửa hình
để tôi cứ nhớ chúng mình ngày xưa
xin em đừng nói bây giờ
để cho tôi cứ ngày xưa một mình
Vũng Tàu 27.9.1989
(TCSH55/05&6-1993)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất