TÚ ANH
Ảnh: internet
Nhớ đá
Nhớ từng mặt đá rỗ xù rêu hoang lạnh
Hằn trăm năm tiếng chiêng
Vọng nghìn đời những khúc xường đêm
Mặt đá hiện lên mặt người lấm láp
Đá hát những bình minh bụng rỗng chân trần đi khai hoang trỉa hạt
Đá khóc mùa bão lũ ngô non rạp xác bạc úa đồi
Mẹ tôi sinh tôi vào một chiều muộn mằn ven rẫy
Hang đá thăm thẳm tối
Tiếng khóc tôi làm sáng mặt trời
Tiếng khóc cha làm đổ cây lim bên núi
Tang trắng chiết đầu xanh trắng như mặt đá nung vôi
Tôi theo cha ra suối lên đồi
Ngủ trên đá
giấc mơ sinh từ đá
Cha mong tôi làm loài hoa bông trăng nở cánh trắng cánh hồng
Loài hoa suốt một đời bám leo lưng đá
Đến một ngày gió lạ
Tôi hóa cánh chim păng póc bay xa
Cha một mình ở lại
Bầu bạn với đá
Hát xường trên đá ru mình trên đá
Ngủ trên đá chờ tôi trên đá
Tóc bạc như màu đá nung vôi
Tôi làm cánh chim trời
Trở về một ngày cánh mỏi
Con chim păng póc khóc sương khản tiếng gọi
Chỉ còn đá xù rêu kể chuyện ngày cha trút hơi thở bên đồi.
Bông liễu mơ đêm nhan sắc đọa đày
Chỉ còn lại cỏ biếc
Và cơn mưa hồi sinh trên những ngón tay
Em vẫn mơ về bông liễu đỏ
Rũ vào đêm nhan sắc đọa đày
Cỏ đã mọc lên lấp khuất lối này
Anh thoáng chốc trở thành xưa cũ
Em đi mãi vẫn thấy mình quẩn quanh trong lời hát đó
Phím mê cầm du mụ
Trút giai âm sau cuối vào mưa
Từ đấy trên những ngón tay mù
Chỉ còn muôn đường vân rối bời hoang phế
Vì một chuyến tàu rời ga mà bao mùa nối nhau dằng dặc dâu bể
Em sống bằng cơn mê của tiếng còi vọng xoáy từng đêm
Không có hẹn ước nào vào mỗi bình minh
Em vẫn miệt mài viết những lá thư rồi gửi vào khe cửa
Những lá thư mục nát còn giữ trọn thương nhớ
Rêu lên thành khúc tình ca
Cỏ lại xanh trên mười ngón mù lòa
Phím mê cầm tỉnh giấc
Một mình em vẫn hát
Bông liễu mơ đêm nhan sắc ngược mùa.
Hát cho trăng tháng bảy
Trăng phía mặt người ngái ngủ
Tay gầy chắp đêm phù sinh
Nằm nghe con đóm đóm thở
Mẹ thương đến ngại trở mình
Tháng bảy hoa ngâu đơm gió
Trổ buồn lên nén hương phai
Mẹ ngóng bấu trầy bậu cửa
Con mọt gặm nát đêm dài
Tôi đi qua đồng cỏ lạ
Gọi nấm mồ xanh bằng cha
Mẹ chưa lần mặc áo cưới
Đêm nay kết trăng làm hoa
Tháng bảy tàn trên tóc trắng
Tháng bảy mọc trên tóc xanh
Tôi là cơn ngâu ngày nắng
Mẹ thắp từ thuở trầm sinh
À ơi ngủ đi đóm đóm
Vườn quen vừa đón cha về
Ụ đất nâu tròn thơm lắm
Mẹ ngồi kể những mùa đi.
.jpg)
(TCSH389/07-2021)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng