TÚ ANH
Ảnh: internet
Nhớ đá
Nhớ từng mặt đá rỗ xù rêu hoang lạnh
Hằn trăm năm tiếng chiêng
Vọng nghìn đời những khúc xường đêm
Mặt đá hiện lên mặt người lấm láp
Đá hát những bình minh bụng rỗng chân trần đi khai hoang trỉa hạt
Đá khóc mùa bão lũ ngô non rạp xác bạc úa đồi
Mẹ tôi sinh tôi vào một chiều muộn mằn ven rẫy
Hang đá thăm thẳm tối
Tiếng khóc tôi làm sáng mặt trời
Tiếng khóc cha làm đổ cây lim bên núi
Tang trắng chiết đầu xanh trắng như mặt đá nung vôi
Tôi theo cha ra suối lên đồi
Ngủ trên đá
giấc mơ sinh từ đá
Cha mong tôi làm loài hoa bông trăng nở cánh trắng cánh hồng
Loài hoa suốt một đời bám leo lưng đá
Đến một ngày gió lạ
Tôi hóa cánh chim păng póc bay xa
Cha một mình ở lại
Bầu bạn với đá
Hát xường trên đá ru mình trên đá
Ngủ trên đá chờ tôi trên đá
Tóc bạc như màu đá nung vôi
Tôi làm cánh chim trời
Trở về một ngày cánh mỏi
Con chim păng póc khóc sương khản tiếng gọi
Chỉ còn đá xù rêu kể chuyện ngày cha trút hơi thở bên đồi.
Bông liễu mơ đêm nhan sắc đọa đày
Chỉ còn lại cỏ biếc
Và cơn mưa hồi sinh trên những ngón tay
Em vẫn mơ về bông liễu đỏ
Rũ vào đêm nhan sắc đọa đày
Cỏ đã mọc lên lấp khuất lối này
Anh thoáng chốc trở thành xưa cũ
Em đi mãi vẫn thấy mình quẩn quanh trong lời hát đó
Phím mê cầm du mụ
Trút giai âm sau cuối vào mưa
Từ đấy trên những ngón tay mù
Chỉ còn muôn đường vân rối bời hoang phế
Vì một chuyến tàu rời ga mà bao mùa nối nhau dằng dặc dâu bể
Em sống bằng cơn mê của tiếng còi vọng xoáy từng đêm
Không có hẹn ước nào vào mỗi bình minh
Em vẫn miệt mài viết những lá thư rồi gửi vào khe cửa
Những lá thư mục nát còn giữ trọn thương nhớ
Rêu lên thành khúc tình ca
Cỏ lại xanh trên mười ngón mù lòa
Phím mê cầm tỉnh giấc
Một mình em vẫn hát
Bông liễu mơ đêm nhan sắc ngược mùa.
Hát cho trăng tháng bảy
Trăng phía mặt người ngái ngủ
Tay gầy chắp đêm phù sinh
Nằm nghe con đóm đóm thở
Mẹ thương đến ngại trở mình
Tháng bảy hoa ngâu đơm gió
Trổ buồn lên nén hương phai
Mẹ ngóng bấu trầy bậu cửa
Con mọt gặm nát đêm dài
Tôi đi qua đồng cỏ lạ
Gọi nấm mồ xanh bằng cha
Mẹ chưa lần mặc áo cưới
Đêm nay kết trăng làm hoa
Tháng bảy tàn trên tóc trắng
Tháng bảy mọc trên tóc xanh
Tôi là cơn ngâu ngày nắng
Mẹ thắp từ thuở trầm sinh
À ơi ngủ đi đóm đóm
Vườn quen vừa đón cha về
Ụ đất nâu tròn thơm lắm
Mẹ ngồi kể những mùa đi.
.jpg)
(TCSH389/07-2021)
Tải mã QRCode
TỪ HOÀI TẤN
HOÀNG VŨ THUẬT
MAI VĂN PHẤN
PHÙNG TẤN ĐÔNG
Trương Đăng Dung - Hồ Thế Hà - Đông Hà - Phạm Nguyên Tường - Trần Ngọc Trác - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Man Kim - Hà Duy Phương - Phan Trung Thành - Hường Thanh - Lâm Hạ - Vũ Thiên Kiều - Trần Thị Tường Vy - Lê Vĩnh Tài - Bạch Diệp - Nguyễn Văn Vũ - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Hạnh Ngộ - Nguyễn Hữu Trung - Phan Lệ Dung - Trương Đình Phượng - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Tất Hanh - Ngàn Thương - Phạm Quyên Chi - Anh Thư
THÁI KIM LAN
TRẦN VẠN GIÃ
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
LƯƠNG NGỌC AN
Nguyễn Thị Thúy Hạnh từng viết “Thơ ca, chẳng phải sao, trước hết là lời tự sự của/ về thân phận?” (Những chuyển động chữ), và trong một bài thơ khác, lại viết: “Sau lưng tôi/ Một chiếc bóng bị thương” (Hà Nội)...
Huỳnh Gia - Lê Hào - Bùi Kim Anh - Nguyễn Hàn Chung - Phan Nam - Nguyễn Chí Ngoan - Võ Văn Luyến
SƠN TRẦN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
PHAN DUY
ĐÔNG TRIỀU
NP PHAN
NAM NGUYÊN
NGUYỄN HOÀNG THỌ
Trần Thu Hà - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Văn Liêm - Đặng Văn Sử - Trần Đức Tín - Trần Thanh Thoa