Chùm thơ Trịnh Thị Thanh Tuyền

17:03 08/01/2009
TRỊNH THỊ THANH TUYỀNLTS: Sinh 21-3-1984 tại Yên Định, Thanh HoáTốt nghiệp trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật Nha TrangHiện là giáo viên dạy Âm nhạc ở Trường THCS Nguyễn Trọng Kỷ, Cam Linh, Cam Ranh, Khánh Hoà.

Quan niệm thơ của tác giả:
“Thơ là cái nhìn hiện thực của cái tôi qua lăng kính cảm xúc và hình tượng...”

Cơn mưa hạ

Mưa
cái nhát quét của nét cọ không màu
trong vắt
         
xổ tung quá khứ lìm chìm sâu
ngụm dịch vị có mùi rạ
                       rơm ẩm mục
quán bên đường rách rát
                               đôi môi
ngậm chặt lời chia phôi
những sợi tóc cong oằn mệt lả

Mưa
cái vòi xoáy thiên nhiên lồ lộ
cào sạch lưng đồi gai góc
những dọc ngang nỗi buồn
ốm nhách cơn mê mùa hạ
gột rửa mối nhu tình thấm đẫm

Mưa
xối xả đi cho tung hê giả trá
cuộn chảy đi tệ bạc với vô tình
mộng tàn thôi lớp vỏ điêu linh

Mưa
ruộng đồng mừng rơn mùa hạ
em mừng trôi dạt tình xa
vết thương rồi sẽ khép da
mau
cơn mưa hạ!

Quê mùa
                             
     Riêng tặng quê nhà mùa trăng mới

quê mùa nghiêng một dòng trôi lam lũ
chim tha đi cành xơ xác hiên mưa
gió thổi tung tiếng thở dài ẩm mục
hương phế hồn nhiên đùa cợt mây thưa

quê mùa đau ta độ mấy tâm kinh
chị Dậu liếp tranh buồn ngày rơm rạ
trăng nhạt nhạt cánh cò đêm vật vã
quê mùa siêu sinh mấy bóng phiêu linh

quê mùa thơm gốc rạ thiêm thiếp lay
giấc trăng non gánh lúa vàng mật say
lời mẹ ru chở đầy trên sương bạc
quê mùa thơm áo vá ngẩn ngơ tay

quê mùa hương ôi tóc em thơm lựng
cau vườn non nửa dấu nguyệt em hồng
eo nho nhỏ treo đời anh lơ lửng
chân dài buông mấy dặm mênh mông

quê mùa ngon ta gặm từng vạt cỏ
vục mặt ao hồ ngực thở trăm năm
miệng càn rỡ môi tình nồng thắp đỏ
quê mùa em sáng quá tuổi trăng rằm...

Khi chim muông bay đầy ngày xanh

Anh
khoác áo màu vô cảm
không nhận ra nỗi phì nhiêu của đất
không nhận ra hoa vàng chín rục
mùa màng yêu mòng mọng ngây thơ.

Anh
những ngón tay im lặng
không điểm xuyết mạch ngầm hoang vu
cho sóng biếc triều dâng lồng lộng
núi nhô cao ngàn sương phấp phỏng
nắng chẳng rơi ngổn ngang bụi bặm
ngày chẳng đếm từng giây nuối tiếc
đêm chẳng cần chờ thắp lửa chiêu hồn

Anh
mắt trắng cười bông lơn
nhấp nháy môi em màu mật
cơn phiếm du em vô vọng nồng say
đời huyên náo mà như ngây
mối tình tro cháy hết
đá trơ trơ...

Ngày mai
nhất định chôn mối tình anh
khi chim muông bay đầy ngày xanh...

Sông Hương ngồn ngộn yêu thương

Sông Hương
em thả mình vào ngồn ngộn yêu thương
lớp lớp mơ hoang mấy tầng vô thức
lệ lăn giọt dài cỏ nẩy hạt sương
lung linh sớm mai nằm im lối nhỏ
vành cong môi hiện chùm nho chín đỏ
anh ngậm vào nuốt cả không hư
nuốt cả tình em mộng mị đôi bờ...

Em lạc nẻo về ẩm ướt mơ hoang
xanh biếc Sông Hương chấp chới mặt người
tay dài ôm bóng mây mùa hạ
vỡ thành mưa đồng khô ruộng hạn
Anh bơi đi trong dòng chảy mênh mang
ngập ngụa tình em tay trắng mộng tràn

Em rơi vào mờ mịt bến mơ hoang
kí ức xanh rêu đền đài tháp cổ
điện ngọc cung vàng
em vũ nữ đồng trinh
đôi chân bay một vùng mưa bạc
tiếng hát lộng dãy ngân hà tít tắp

ngực trần phơi đá núi bỗng tung hô
da mận chín như đất mùa phồn thực
xiêm y loảng xoảng
thiên đường rơi dạ quỷ ngập ngừng bay
Anh Đại đế nụ cười áo trắng lung lay
bỏ lại giang sơn cỡi lưng hoàng hạc
chở em về ngủ lại bóng thiên san...

Sông Hương
em tìm lại mình ngồn ngộn yêu thương...


(nguồn: TCSH số 213 - 11 - 2006)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.

  • Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức

  • Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi

  • ...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như                                              cứu hoả...

  •                 Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về

  • ...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...

  • Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...

  • Những đàn bà không chồngNhư những chiếc mâm cổLặng lẽ đầy rêu phong

  • Kêu sớm, kêu chiều, kêu cả hoàng hônKêu bồ đề xanh (*), kêu tượng đài trắngKêu buốt lá kim trên cây mọc thẳngTiếng kêu nhức nhức Trường Sơn.

  • ...dòng sông quê mang chuyện tình trôi mãisông ơi...

  • Lê Vĩnh Tài sinh tại thành phố Buôn Mê Thuột, hội viên Hội văn nghệ Đắc Lắc. Năm 1996 anh có mặt trong tập thơ “6 ô cửa sổ” cùng với 5 tác giá trẻ Đắc Lắc; Và là đại biểu chính thức dự Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc lần thứ V (1998).Thơ Lê Vĩnh Tài đẹp và buồn, bảng lảng như một tiếng gõ cửa mơ hồ, để lại những ngấn sóng xao xuyến trong lòng bạn đọc.

  • Con đẻ của Khánh Hoà nhưng là con dâu của Huế. Lê Khánh Mai tốt nghiệp Thạc sĩ khoa học xã hội và nhân văn, hiện là Tổng biên tập tạp chí Nha Trang. Ngoài 4 tập thơ và 1 tiểu thuyết đã xuất bản, Lê Khánh Mai còn có nhiều thơ in trong các tuyển tập khác.Thơ Lê Khánh Mai lành mà gợi, róc rách giữa hai dòng truyền thống và hiện đại, dùng dằng giữa hai nẻo hiện thực với mộng mơ...

  • Sinh 1954 tại Nghi Lộc,  Nghệ An. Hiện là công nhân ngành in ở Huế. Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. Tác phẩm đã xuất bản:- Lá thời gian- Tinh khôi- Chàng ca sĩ bình minh

  • Sinh ngày 29 - 05 - 1978 tại HuếNguyên quán: Đồng Hới - Quảng BìnhĐại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ Việt Nam 2 lần V và VIHiện đang công tác tại Khoa Ngữ văn - ĐHSP HuếTác phẩm: Thơ “Khi em mười chín”- NXB Thuận Hoá 1998.

  • Tưởng chừng như dòng sông trôi chật hương                                                 bòng, hương bưởitưởng chừng như con đường quen, quen tựbao giờhình như tôi đã có lần tiền kiếpđêm thiên hà vỡ một ánh sao rơi

  • Có gì mà nhớ quêGặp sông nhìn đăm đắmThương bên lở bên bồiLo quê mùa nước lớn

  • Bãi cát nhàu muối mặnHoang dại một loài hoaAi đặt tên Cúc biểnMàu tím đỏ mượt mà

  • Em về với chị, quê xưaQuê em quê chị, bây giờ quê ai?Cách xa hút tháng năm dàiSao ngày trở lại lạnh gai cả người.

  • (Nhân lời kể của một người chơi chim)

  • Chị tôiphận gáiheo may về lơ lửng sáo diều ngânSông Bồ mười hai bếnbến nào nước đụcbến nào trong...