Chùm thơ Trịnh Thị Thanh Tuyền

17:03 08/01/2009
TRỊNH THỊ THANH TUYỀNLTS: Sinh 21-3-1984 tại Yên Định, Thanh HoáTốt nghiệp trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật Nha TrangHiện là giáo viên dạy Âm nhạc ở Trường THCS Nguyễn Trọng Kỷ, Cam Linh, Cam Ranh, Khánh Hoà.

Quan niệm thơ của tác giả:
“Thơ là cái nhìn hiện thực của cái tôi qua lăng kính cảm xúc và hình tượng...”

Cơn mưa hạ

Mưa
cái nhát quét của nét cọ không màu
trong vắt
         
xổ tung quá khứ lìm chìm sâu
ngụm dịch vị có mùi rạ
                       rơm ẩm mục
quán bên đường rách rát
                               đôi môi
ngậm chặt lời chia phôi
những sợi tóc cong oằn mệt lả

Mưa
cái vòi xoáy thiên nhiên lồ lộ
cào sạch lưng đồi gai góc
những dọc ngang nỗi buồn
ốm nhách cơn mê mùa hạ
gột rửa mối nhu tình thấm đẫm

Mưa
xối xả đi cho tung hê giả trá
cuộn chảy đi tệ bạc với vô tình
mộng tàn thôi lớp vỏ điêu linh

Mưa
ruộng đồng mừng rơn mùa hạ
em mừng trôi dạt tình xa
vết thương rồi sẽ khép da
mau
cơn mưa hạ!

Quê mùa
                             
     Riêng tặng quê nhà mùa trăng mới

quê mùa nghiêng một dòng trôi lam lũ
chim tha đi cành xơ xác hiên mưa
gió thổi tung tiếng thở dài ẩm mục
hương phế hồn nhiên đùa cợt mây thưa

quê mùa đau ta độ mấy tâm kinh
chị Dậu liếp tranh buồn ngày rơm rạ
trăng nhạt nhạt cánh cò đêm vật vã
quê mùa siêu sinh mấy bóng phiêu linh

quê mùa thơm gốc rạ thiêm thiếp lay
giấc trăng non gánh lúa vàng mật say
lời mẹ ru chở đầy trên sương bạc
quê mùa thơm áo vá ngẩn ngơ tay

quê mùa hương ôi tóc em thơm lựng
cau vườn non nửa dấu nguyệt em hồng
eo nho nhỏ treo đời anh lơ lửng
chân dài buông mấy dặm mênh mông

quê mùa ngon ta gặm từng vạt cỏ
vục mặt ao hồ ngực thở trăm năm
miệng càn rỡ môi tình nồng thắp đỏ
quê mùa em sáng quá tuổi trăng rằm...

Khi chim muông bay đầy ngày xanh

Anh
khoác áo màu vô cảm
không nhận ra nỗi phì nhiêu của đất
không nhận ra hoa vàng chín rục
mùa màng yêu mòng mọng ngây thơ.

Anh
những ngón tay im lặng
không điểm xuyết mạch ngầm hoang vu
cho sóng biếc triều dâng lồng lộng
núi nhô cao ngàn sương phấp phỏng
nắng chẳng rơi ngổn ngang bụi bặm
ngày chẳng đếm từng giây nuối tiếc
đêm chẳng cần chờ thắp lửa chiêu hồn

Anh
mắt trắng cười bông lơn
nhấp nháy môi em màu mật
cơn phiếm du em vô vọng nồng say
đời huyên náo mà như ngây
mối tình tro cháy hết
đá trơ trơ...

Ngày mai
nhất định chôn mối tình anh
khi chim muông bay đầy ngày xanh...

Sông Hương ngồn ngộn yêu thương

Sông Hương
em thả mình vào ngồn ngộn yêu thương
lớp lớp mơ hoang mấy tầng vô thức
lệ lăn giọt dài cỏ nẩy hạt sương
lung linh sớm mai nằm im lối nhỏ
vành cong môi hiện chùm nho chín đỏ
anh ngậm vào nuốt cả không hư
nuốt cả tình em mộng mị đôi bờ...

Em lạc nẻo về ẩm ướt mơ hoang
xanh biếc Sông Hương chấp chới mặt người
tay dài ôm bóng mây mùa hạ
vỡ thành mưa đồng khô ruộng hạn
Anh bơi đi trong dòng chảy mênh mang
ngập ngụa tình em tay trắng mộng tràn

Em rơi vào mờ mịt bến mơ hoang
kí ức xanh rêu đền đài tháp cổ
điện ngọc cung vàng
em vũ nữ đồng trinh
đôi chân bay một vùng mưa bạc
tiếng hát lộng dãy ngân hà tít tắp

ngực trần phơi đá núi bỗng tung hô
da mận chín như đất mùa phồn thực
xiêm y loảng xoảng
thiên đường rơi dạ quỷ ngập ngừng bay
Anh Đại đế nụ cười áo trắng lung lay
bỏ lại giang sơn cỡi lưng hoàng hạc
chở em về ngủ lại bóng thiên san...

Sông Hương
em tìm lại mình ngồn ngộn yêu thương...


(nguồn: TCSH số 213 - 11 - 2006)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo