Chùm thơ Trịnh Thị Thanh Tuyền

17:03 08/01/2009
TRỊNH THỊ THANH TUYỀNLTS: Sinh 21-3-1984 tại Yên Định, Thanh HoáTốt nghiệp trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuật Nha TrangHiện là giáo viên dạy Âm nhạc ở Trường THCS Nguyễn Trọng Kỷ, Cam Linh, Cam Ranh, Khánh Hoà.

Quan niệm thơ của tác giả:
“Thơ là cái nhìn hiện thực của cái tôi qua lăng kính cảm xúc và hình tượng...”

Cơn mưa hạ

Mưa
cái nhát quét của nét cọ không màu
trong vắt
         
xổ tung quá khứ lìm chìm sâu
ngụm dịch vị có mùi rạ
                       rơm ẩm mục
quán bên đường rách rát
                               đôi môi
ngậm chặt lời chia phôi
những sợi tóc cong oằn mệt lả

Mưa
cái vòi xoáy thiên nhiên lồ lộ
cào sạch lưng đồi gai góc
những dọc ngang nỗi buồn
ốm nhách cơn mê mùa hạ
gột rửa mối nhu tình thấm đẫm

Mưa
xối xả đi cho tung hê giả trá
cuộn chảy đi tệ bạc với vô tình
mộng tàn thôi lớp vỏ điêu linh

Mưa
ruộng đồng mừng rơn mùa hạ
em mừng trôi dạt tình xa
vết thương rồi sẽ khép da
mau
cơn mưa hạ!

Quê mùa
                             
     Riêng tặng quê nhà mùa trăng mới

quê mùa nghiêng một dòng trôi lam lũ
chim tha đi cành xơ xác hiên mưa
gió thổi tung tiếng thở dài ẩm mục
hương phế hồn nhiên đùa cợt mây thưa

quê mùa đau ta độ mấy tâm kinh
chị Dậu liếp tranh buồn ngày rơm rạ
trăng nhạt nhạt cánh cò đêm vật vã
quê mùa siêu sinh mấy bóng phiêu linh

quê mùa thơm gốc rạ thiêm thiếp lay
giấc trăng non gánh lúa vàng mật say
lời mẹ ru chở đầy trên sương bạc
quê mùa thơm áo vá ngẩn ngơ tay

quê mùa hương ôi tóc em thơm lựng
cau vườn non nửa dấu nguyệt em hồng
eo nho nhỏ treo đời anh lơ lửng
chân dài buông mấy dặm mênh mông

quê mùa ngon ta gặm từng vạt cỏ
vục mặt ao hồ ngực thở trăm năm
miệng càn rỡ môi tình nồng thắp đỏ
quê mùa em sáng quá tuổi trăng rằm...

Khi chim muông bay đầy ngày xanh

Anh
khoác áo màu vô cảm
không nhận ra nỗi phì nhiêu của đất
không nhận ra hoa vàng chín rục
mùa màng yêu mòng mọng ngây thơ.

Anh
những ngón tay im lặng
không điểm xuyết mạch ngầm hoang vu
cho sóng biếc triều dâng lồng lộng
núi nhô cao ngàn sương phấp phỏng
nắng chẳng rơi ngổn ngang bụi bặm
ngày chẳng đếm từng giây nuối tiếc
đêm chẳng cần chờ thắp lửa chiêu hồn

Anh
mắt trắng cười bông lơn
nhấp nháy môi em màu mật
cơn phiếm du em vô vọng nồng say
đời huyên náo mà như ngây
mối tình tro cháy hết
đá trơ trơ...

Ngày mai
nhất định chôn mối tình anh
khi chim muông bay đầy ngày xanh...

Sông Hương ngồn ngộn yêu thương

Sông Hương
em thả mình vào ngồn ngộn yêu thương
lớp lớp mơ hoang mấy tầng vô thức
lệ lăn giọt dài cỏ nẩy hạt sương
lung linh sớm mai nằm im lối nhỏ
vành cong môi hiện chùm nho chín đỏ
anh ngậm vào nuốt cả không hư
nuốt cả tình em mộng mị đôi bờ...

Em lạc nẻo về ẩm ướt mơ hoang
xanh biếc Sông Hương chấp chới mặt người
tay dài ôm bóng mây mùa hạ
vỡ thành mưa đồng khô ruộng hạn
Anh bơi đi trong dòng chảy mênh mang
ngập ngụa tình em tay trắng mộng tràn

Em rơi vào mờ mịt bến mơ hoang
kí ức xanh rêu đền đài tháp cổ
điện ngọc cung vàng
em vũ nữ đồng trinh
đôi chân bay một vùng mưa bạc
tiếng hát lộng dãy ngân hà tít tắp

ngực trần phơi đá núi bỗng tung hô
da mận chín như đất mùa phồn thực
xiêm y loảng xoảng
thiên đường rơi dạ quỷ ngập ngừng bay
Anh Đại đế nụ cười áo trắng lung lay
bỏ lại giang sơn cỡi lưng hoàng hạc
chở em về ngủ lại bóng thiên san...

Sông Hương
em tìm lại mình ngồn ngộn yêu thương...


(nguồn: TCSH số 213 - 11 - 2006)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường

  • PHẠM TẤN HẦU

    Tình yêu luôn là một huyền thoại và lịch sử kể qua câu chuyện Huyền Trân.
    Và giống như một người mù
    Tôi trở lại quê hương dưới mùi thơm của hoa nhài.
                            P.NERUDA

  • NGUYỄN PHÚC VĨNH BA

    Lời người viết: Biết tin hiền thê của người bạn vong niên qua đời quá muộn, ghé thăm và nghe bạn than thở nỗi lòng, bỉ nhân không cầm được lòng xúc động. Thấy ông lão tám mươi rưng rưng khóc vợ, kể lể bao vui buồn ngày còn đủ vợ chồng, bỉ nhân xao xuyến vô cùng. Thay bạn, bỉ nhân viết quấy quá đôi hàng văn tế, chỉ mong nói hộ bạn nỗi niềm đau khổ đó. Than ôi! Chữ nghĩa cũng chỉ dành cho người sống đọc. Còn người đã khuất thì liệu có biết thấu chăng?

  • Đinh Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Tần Hoài Dạ Vũ - Châu Thu Hà - Vi Thùy Linh - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Nhã Tiên - Hà Duy Phương - Chử Thu Hằng - Thùy Nhiên Trương Hà

  • VŨ THỊ MAI OANH

    (Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)

  • Khaly Chàm - Phan Hoàng - Trần Hữu Dũng - Phan Hoàng Phương - Vũ Thiên Kiều


  • KHẾ IÊM

  • Lynh Bacardi, tên thật là Phạm Thị Thùy Linh, sinh ngày 03/04/1981. Làm thơ, viết văn, đồng thời là một dịch giả chưa từng học qua trường lớp chính quy nào. Đến với thơ văn từ năm 2003, Lynh Bacardi không ngừng nỗ lực cách tân và đã tạo cho mình một lối viết đầy bản sắc trong thế hệ trẻ luôn có ý hướng cách tân hiện nay. Thế mạnh của Lynh chính là sự vượt thoát trong tư tưởng, dám bội ước với lối thi pháp truyền thống và nói lên được những khát vọng của giới nữ.

  • Tần Hoài Dạ Vũ - Nguyễn Thanh Mừng - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Nguyên An - Lãng Hiển Xuân - Trần Tịnh Yên - Nhất Lâm - Nguyễn Đông Nhật - Trương Văn Nhân - Miên Di - Nguyễn Lãm Thắng - Huỳnh Thúy Kiều - Ngàn Thương - Hoàng Cát - Đức Sơn - Lệ Thu - Hồng Vinh - Ngô Thiên Thu - Lưu Ly - Ngô Công Tấn - Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Thường Kham - Từ Hoài Tấn - Nguyên Tiêu - Phan Lệ Dung - Phan Trung Thành - Tôn Phong - Trần Áng Sơn - Lê Ngã Lễ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn


  • HOÀNG NGỌC QUÝ


  • NGÔ ĐÌNH HẢI

  • Đinh Thu - Nguyễn Văn Thanh - P.n.thường Đoan - Trần Nhuận Minh - Trọng Hướng - Lâm Anh - Đoàn Mạnh Phương - Đỗ Hàn - Trần Phương Kỳ - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thiền Nghi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Đạt - Trường Thắng - Lê Nguyễn - Trịnh Bửu Hoài