TRỊNH HOÀI GIANG
Ảnh: internet
Thương nhau
Ngoài kia là mùa xuân
Trong này em ốm nặng
Cánh màn buông tuyết trắng
Con thạch sùng kêu khan
Hình như nó thương em
Cứ hồi hồi tắc lưỡi
Múi cam và múi bưởi
Khô re bên gối nằm
Thoắt cái đã sang rằm
Ngẩn ngơ buồn nải chuối
Suốt đời không cúng vái
Bây giờ anh thắp hương
Em trở giấc trong giường
Rồi hồn nhiên như trẻ
Thương nhau thành tấm bé
Thương nhau thành thuốc thang
Con thạch sùng kêu khan
Múi cam và múi bưởi
Có một bông đào cuối
Nở trên bình mùa xuân.
2-1989
Nghịch lý
Đã ngoài năm mươi tuổi
Bỗng nhiên tôi lại trẻ thơ
Đòi vợ giắt vào rạp xiếc
Xem con khỉ nó làm trò
Đợi mãi không thấy con khỉ
Chỉ thấy hai con người ra
Một cao lênh khênh như sậy
Một lùn tịt như nấm hoa
Anh nào cũng chỉ vào ngực
Khen mình đẹp nhất trên đời
Sân khấu bay toàn nước bọt
Trẻ con như nắc nẻ cười
Bấy giờ một con khỉ tướng
Chống cái ba-toong to đùng
Thế là hai con người hoảng
Tọt vào hai cánh màn nhung
Sân khấu chỉ còn con khỉ
Trẻ con như nắc nẻ cười
Không hiểu làm sao lại thế
Tôi ngồi khóc một mình tôi.
3-1989
(TCSH39/09&10-1989)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ