TRIỆU PHONG
Ảnh: internet
Một thời Tôn Nữ
Có phải sáng nay cơn mưa rất lạ
Nên dòng sông chảy về phía vô thường
Nhiều khi tưởng trái tim mình hóa đá
Lại rung lên những làn điệu yêu thương!
Lại run lên khi anh cầm tay em
Muốn nói nhiều. Nhưng làm sao nói được
Muộn rồi chăng? Con sơn ca phía trước
Hót với ai một điệu lý tang tình...
Tưởng gần em như bóng gần hình
Mà lại xa như mây vờn đỉnh núi
Mây thì bay núi muôn đời đứng đợi
Gió về đâu. Về đâu. Về đâu?...
Gặp lại mình ở ngõ trước vườn sau
Thời trai trẻ hai bên bờ Bến Ngự
Những hoàng hôn tím một thời Tôn Nữ
Bước chân tôi phiêu lãng đến bây giờ!
Đến bây giờ đời đã đọng bóng mưa
Sao con tim còn hát lời nông nỗi
Thôi em ơi, đừng bắt tôi sám hối
Khi em về chính giữa cổng hồn đau
Mây thì bay. Núi muôn đời đứng đợi
Gió về đâu. Về đâu. Về đâu...
1991
Hình như sen nở ngoài ao
Hình như sen nở ngoài ao
Hình như em đến bên rào... hình như
Hình như cây cỏ tương tư
Mây bay về ngủ bên bờ tịch liêu
Ta như giọt nắng cuối chiều
Rơi trên mái tóc quá nhiều gian nan
Thương em từ thủa cơ hàn
Tình yêu đi suốt dặm đàng trần ai
Ta còn biển rộng sông dài
Mà em thơm thảo như bài ru xưa
Vô tình nắng. Vô tình mưa
Ta đi
đời vẫn như chưa là đời!
Hình như hơi thở loài dơi
Bay vào cổ tích để rồi bay đi
Hình như suốt cuộc phân kỳ
Ta còn mắc nợ
Bởi vì yêu em!...
1992
Một lần rồi thôi
Tưởng chừng đã hết mộng mơ
Không dưng em đến - Bài thơ tiếp vần
Bây giờ trời đất sang xuân
Một dòng sông lạ chảy gần bên ta
Thơm lừng hương mật phù sa
Sông êm như bản tình ca không lời
Biết mình đã đi trăm nơi
Nắng mưa dầu dãi nửa đời bấp bênh
Nửa đời còn lại thác ghềnh
Cầm bằng như đã lênh đênh một đời
Đã quên câu hát "À ơi...
Canh rau đắng, lá mồng tơi ấm lòng
Đã quên con cá lòng tong
Mây trôi bèo dạt long đong phận mình
Ngờ đâu con bướm rập rình
Cất đôi cánh mỏng lung linh cuối vườn
Cỏ cây lại tỏa ngàn hương
Nắng mưa lại gọi lên đường... nắng mưa
Một dòng sông tự ngàn xưa
Một dòng sông biết đò đưa mấy lần
Mùa xuân. Mùa xuân. Mùa xuân
Một lần đậu lại mấy lần mưa sa
Bây giờ cây đã đơm hoa
Xin em hãy nhớ... đã qua một lần!...
1992
(TCSH49/05&6-1992)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất