TRIỆU PHONG
Ảnh: internet
Một thời Tôn Nữ
Có phải sáng nay cơn mưa rất lạ
Nên dòng sông chảy về phía vô thường
Nhiều khi tưởng trái tim mình hóa đá
Lại rung lên những làn điệu yêu thương!
Lại run lên khi anh cầm tay em
Muốn nói nhiều. Nhưng làm sao nói được
Muộn rồi chăng? Con sơn ca phía trước
Hót với ai một điệu lý tang tình...
Tưởng gần em như bóng gần hình
Mà lại xa như mây vờn đỉnh núi
Mây thì bay núi muôn đời đứng đợi
Gió về đâu. Về đâu. Về đâu?...
Gặp lại mình ở ngõ trước vườn sau
Thời trai trẻ hai bên bờ Bến Ngự
Những hoàng hôn tím một thời Tôn Nữ
Bước chân tôi phiêu lãng đến bây giờ!
Đến bây giờ đời đã đọng bóng mưa
Sao con tim còn hát lời nông nỗi
Thôi em ơi, đừng bắt tôi sám hối
Khi em về chính giữa cổng hồn đau
Mây thì bay. Núi muôn đời đứng đợi
Gió về đâu. Về đâu. Về đâu...
1991
Hình như sen nở ngoài ao
Hình như sen nở ngoài ao
Hình như em đến bên rào... hình như
Hình như cây cỏ tương tư
Mây bay về ngủ bên bờ tịch liêu
Ta như giọt nắng cuối chiều
Rơi trên mái tóc quá nhiều gian nan
Thương em từ thủa cơ hàn
Tình yêu đi suốt dặm đàng trần ai
Ta còn biển rộng sông dài
Mà em thơm thảo như bài ru xưa
Vô tình nắng. Vô tình mưa
Ta đi
đời vẫn như chưa là đời!
Hình như hơi thở loài dơi
Bay vào cổ tích để rồi bay đi
Hình như suốt cuộc phân kỳ
Ta còn mắc nợ
Bởi vì yêu em!...
1992
Một lần rồi thôi
Tưởng chừng đã hết mộng mơ
Không dưng em đến - Bài thơ tiếp vần
Bây giờ trời đất sang xuân
Một dòng sông lạ chảy gần bên ta
Thơm lừng hương mật phù sa
Sông êm như bản tình ca không lời
Biết mình đã đi trăm nơi
Nắng mưa dầu dãi nửa đời bấp bênh
Nửa đời còn lại thác ghềnh
Cầm bằng như đã lênh đênh một đời
Đã quên câu hát "À ơi...
Canh rau đắng, lá mồng tơi ấm lòng
Đã quên con cá lòng tong
Mây trôi bèo dạt long đong phận mình
Ngờ đâu con bướm rập rình
Cất đôi cánh mỏng lung linh cuối vườn
Cỏ cây lại tỏa ngàn hương
Nắng mưa lại gọi lên đường... nắng mưa
Một dòng sông tự ngàn xưa
Một dòng sông biết đò đưa mấy lần
Mùa xuân. Mùa xuân. Mùa xuân
Một lần đậu lại mấy lần mưa sa
Bây giờ cây đã đơm hoa
Xin em hãy nhớ... đã qua một lần!...
1992
(TCSH49/05&6-1992)
Tải mã QRCode
Phạm Bá Thịnh - Trịnh Bửu Hoài - Nguyễn Đạt - Phùng Hiệu - Lê Hồ Ngạn - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Miên Thảo - Lê Viết Xuân - Duy Mong - Xuân Thảo
TRẦN LAN VINH
Trần Thị Tường Vy - Thảo Nguyên - Lê Ngã Lễ - Tuyết Lộc - Trần Vạn Giã - Phạm Quyên Chi - Khaly Chàm - Nguyễn An - Vũ Trọng Quang - Đỗ Văn Khoái - Triệu Nguyên Phong - Nguyên Quân
LÊ THÀNH NGHỊ
ĐỖ TRỌNG KHƠI
CÁT DU
CÁT DU
NGUYEN SU TU
Đinh Cường - Tân Dân - Thảo Nguyên - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Ngọc Hạnh - Bành Thanh Bần - Tôn Nữ Đông Hương - Văn Nhân - Phùng Sơn - Phùng Tấn Đông
HỒ KIM UYÊN
ĐỖ QUYÊN
(Trích trường ca)
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Thiền Nghi - Công Nam - Tiến Thảo
ĐẶNG BÁ TIẾN
LÊ VI THỦY
LTS: Những nhịp đi cổ điển, những thi ảnh cũng như nhuốm màu cổ điển, nhưng gần như lại không bước ra từ cổ tích, mà từ cuộc sống bộn bề. Ba người đàn bà trong những bài thơ dưới đây, từ ba câu chuyện khác nhau, với những không gian khác nhau, nhưng họ chung một nỗi rất đàn bà: yêu, chờ đợi, và hy vọng trong cô đơn…
HOÀNG VŨ THUẬT
Vũ Dy - Nhất Lâm - Nguyễn Nhã Tiên - Trần Thị Tường Vy - Châu Thu Hà - Nguyễn Miên Thượng - Nguyễn Hàn Chung - Phan Lệ Dung - Vương Kiều
Anh Nguyễn Hữu Đống là bạn của nhiều lớp văn nghệ sĩ, nhất là ở Huế. Từ Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Viết Ngạc, Đặng Tiến, Trụ Vũ… đến nhiều người thuộc lứa sau như Nguyễn Chí Trí, Vĩnh Ba, Nguyễn Thượng Hải, Hồ Đăng Thanh Ngọc, Lê Huỳnh Lâm, Bạch Lê Quang, Phạm Tấn Hầu…