TRẦN VĂN THIÊN
Đêm mưa
Vẽ một đêm mưa vào chiêm bao
Rả rích giọt trầm ký ức
Đóa hoa không tên vừa nở vừa tàn
Kịp đánh thức một miền hương xa thẳm
Có cơn gió cuối mùa ly biệt
Mãi đi tìm hình hài của giấc mơ
Có tiếng chân lẻ loi về muộn
Từng bậc thềm chầm chậm những suy tư
Ai thắp vào mắt đêm những ánh buồn
Vệt rêu xanh phủ áo thời gian
Mưa dài hơn thế kỷ
Từ độ người quay đi…
Đôi khi du mục qua cánh đồng tiền kiếp
Đôi khi chìm sâu dưới đáy đêm thầm
Về nằm nghe nhè nhẹ lá thở
Mưa thả điệu jazz trên ngói
Gọi tên lời hẹn cũ càng…
Ngoái lại…
Dường như khẽ khàng tiếng gọi
Một chiều nắng loãng vào sương…
Những nếp nhà trầm mặc đan gió
Mùi hương nào đã tan vào lãng quên
Ai ngồi mơ bóng người tri kỷ
Vụt qua nhau trong một tiếng chuông trầm
Mỗi trái tim sinh ra là một thánh đường
Tiếng khóc đầu đời là hồi chuông trong trẻo nhất
Nỗi buồn như đóa hoa cô độc
Tàn lâu trong giấc mộng dài…
Dường như sương giăng trí nhớ
Những nét người tựa khói qua truông
Ai cúi nhặt một phiến chiều chếnh choáng
Trôi theo ngọn gió tình cờ
Ngoái lại vầng trăng mười bảy
Chỉ còn ánh nhìn vẹn nguyên…
.jpg)
(TCSH402/08-2022)
Tải mã QRCode
THIÊN DI
Võ Văn Luyến - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyên Như - Nguyễn Thị Liên Tâm
TRẦN XUÂN TRỌNG
Chung Tiến Lực - Nguyễn Văn Thanh - Lê Viết Xuân - Lê Khắc Dinh - Lê Điểm - Trần Thị Tường Vy
“Uống lầm một ánh mắt/ Cơn say theo nửa đời”. Nhắc hai câu thơ này, có khi nhiều thế hệ học đường sẽ khá bất ngờ vì tuổi trẻ của mình đã từng lẩm nhẩm đọc và nhớ trong cõi tương tư tuổi hoa mộng.
NGUYỄN TRỌNG LĨNH
NHẤT MẠT HƯƠNG
NGUYỄN HỒNG
NGUYÊN QUÂN
KIM LOAN
LÊ NGUYỆT
Ngôn từ là một cách thức tiếp cận mọi khả thể của thế giới quan khá hữu hiệu, mà những con người làm công việc thực hành nghệ thuật tĩnh về lĩnh vực điêu khắc, hội họa và âm nhạc như Lê Trọng Nghĩa luôn mong muốn chạm đến từng khoảnh khắc của sự sống, sự tồn tại.
NGÔ MẬU TÌNH
LÊ HẢI KỲ
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA
Đông Hà - Võ Ngột - Bùi Việt Phương - Trần Nam Phong - Nguyễn Thị Bội Nhiên - Lưu Xông Pha - Hà Văn Đạt - Trần Quang Phong
NGUYỄN THỊ KIM NHUNG
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Có những lúc tưởng chừng mọi ranh giới giữa thơ và con người thơ không còn nữa. Thấy người là thấy thơ và ngược lại. Nhiều khi bị rợn ngợp không chụp bắt kịp những cái bóng trong vũ trụ của thơ và con người thơ ấy. Nhưng rồi vẫn tiếp tục dõi theo để được khám phá tầng tầng lớp lớp ý tưởng, ngôn từ ngồn ngộn chảy tràn ra mỗi giờ mỗi phút mỗi giây. Với những chiếc đồng hồ tan chảy trong bức tranh The Persistence of Memory, Salvador Dali chọn cách nắm bắt thời gian bằng hội họa, còn anh vẽ thời gian bằng thơ, bất tận, đều đặn như từng nhịp thở tích tắc từ trái tim anh vậy.
NGUYỄN ĐỨC BÁ