Chùm thơ Trần Thương Tính

14:23 12/07/2021


TRẦN THƯƠNG TÍNH

Ảnh: internet

Một mai bỏ phố

Một mai bỏ phố về quê
Nghe câu vọng cổ xuống xề bâng khuâng
Hiên nhà lá đổ đầy sân
Chổi thưa mẹ quét những lần xa xăm.


Một mai bỏ phố về thăm
Dòng sông lơ lửng lặng thầm trong nhau
Con đò mưa nắng bạc nhàu
Chở mùa nước mắt bên rào tìm thương.


Một mai bỏ phố bên đường
Có bông hoa dại còn vương áo gầy
Nắng chiều thấp thoáng hàng cây
Cánh đồng quê mẹ khói bay lưng trời.


Một mai bỏ phố xa vời
Đường quê sỏi đá đầy vơi nỗi buồn
Ngày về ướt đẫm mưa tuôn
Bàn chân lạc giữa niềm thương xanh ngời…



Mênh mông ngọn gió đồi

Ngọn gió đồi vẫn thổi
Qua rừng già mênh mông
Bản làng xưa khói tỏa
Con đường về xa xăm


Dưới chân đồi cỏ biếc
Qua dốc cao lặng thầm
Cành hoa sim chớm nở
Nơi bìa rừng xôn xao


Dòng suối hiền trong vắt
Tiếng chim rừng líu lo
Giọt sương vương mắt lá
Đường về bản trong xanh


Chiếc gùi con bé nhỏ
Mẹ gánh về giấc mơ
Bàn chân cha vượt núi
Những dặm dài yêu thương...


(SHSDB41/06-2021)




 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất