Chùm thơ Trần Thị Huyền Trang

08:32 21/11/2011
LTS: Nhắc đến Trần Thị Huyền Trang chắc hẳn bạn đọc Sông Hương không thể nào quên truyện ngắn “Đắng như hạnh phúc” trên “Trang viết đầu tay” của Tạp chí Sông Hương số 7 (tháng 6.1984). Tựa đề này sau đó được lấy làm tựa đề chung cho một tập truyện ngắn của CLB Văn học Trẻ Huế.

Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Đã hơn hai mươi bảy năm qua rồi, cùng với Trần Thị Huyền Trang, nhiều thế hệ cầm bút khởi đi từ “Trang viết đầu tay” như từ “duyên” đến “nghiệp”... Trong mối duyên ấy, Tạp chí Sông Hương số này xin được giới thiệu với bạn đọc ba bài thơ của Trần Thị Huyền Trang vừa gửi đến Sông Hương.
SH


TRẦN THỊ HUYỀN TRANG


Tôi nối liền tôi

với thân cây qua làn vỏ xù xì

                                “Vạn sự thuỷ lưu thuỷ
                                Bách niên tâm ngữ tâm”
                                                (thơ Trần Nhân Tông)


Thâm u muôn xưa phút tôi về
Bàn cờ đá dấu tay tiên chỗ ngồi bỏ vắng

Một quân cờ nghiêng nghiêng suốt đêm người không ngủ?

Thăm thẳm tùng thăm thẳm trúc
Rừng ơi!

Ai nhìn ai trầm tĩnh nụ cười
Như vạn kiếp chưa từng là ngăn cách

Thì vẫn núi trong dáng ngồi thao thức
Thì vẫn mây vời vợi cuộc mong chờ

Đâu chỉ trăm năm đâu chỉ một giờ
Viên cuội dưới bàn chân tiếng chim sau vòm lá

Nước theo nước mà sao người hóa đá
Lòng hỏi lòng kinh sử có còn ghi?

Tôi nối liền tôi với thân cây qua làn vỏ xù xì
Bằng cách ấy nối với rừng, với đất đai, sông núi

Nghe cuộn chảy những mạch ngầm vang dội
Ngửa lòng tay xuân tở mở bung chồi.


Vắng


Mùa nhạt hay mùa mới thắm đây?
Giơ tay hứng gió gió không đầy
Môi ai mím nhẹ ngang làn tóc
Núi bỗng mềm xanh một nét mày
Mong cứ hiu hiu ngóng cứ vàng
Vô tình
            sóng nước chẳng buồn lan
Kìa tơ không mắc mong manh hiện
Kìa nhạc không đàn lặng lẽ vang.


Bông huệ


Từ vạt đất vườn hay chiếc lọ sành
trắng muốt
em vươn lên
bài ca nguyên sơ thức giấc

từng ngấm nỗi buồn
mơ hồ làn môi khóe mắt
nụ cười dè dặt của em
xao động đến từng mạch lá

đi qua phù hoa
đi qua cặn bã
trên đài đêm tỏa ánh sáng khiêm nhường
thời khắc ngừng trôi
khi em dâng làn hương nhức buốt

hương thơm đẹp hơn màu sắc
trong ồn ào
trong thinh vắng
thăng hoa.

(273/11-11)







Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân