Chùm thơ Trần Thị Hằng

09:24 26/04/2018


TRẦN THỊ HẰNG

Ảnh: internet

Thành phố ngày 20

Anh mang gì cho cuộc chiến ngày mai?
Người ta mang gươm và hoa hồng
Vinh quang cho mỗi lần máu đổ
Chẳng ai xem như một trò đùa


Đừng giận em
Đôi bàn tay bé xíu lặng im
Con đường quanh thành phố
Những ngọn đèn phờ phạc đứng yên


Dấu vết loài người
Vệt trầm cổ tích
Chúng mình đi thôi
Bay như cánh chim gọi mùa xa ngái


Ai mang hoa đến đây
Thắp mộ người thắng cuộc
Để viết lời ngợi khen


Những đứa trẻ không quần
Cụ già không khăn
Thành phố vẹn nguyên
Xuống cấp
và lai căng...


Chỉ cho em
Góc nào là thành phố


Em đóng lại cánh cửa
Bấm một ổ khóa
Để thành phố khỏi lang thang
Để lũ chúng mình có nơi tìm về trú ngụ
Chờ lành những vết thương.



Rừng

Không tiếng chim kêu
Không chân thú dữ
Chỉ loài sâu ẩn mình…


Rừng không tiếng bom gầm réo
Không máy bay thả chất độc lụi tàn
Núi vẫn khô
Cây vẫn đổ


Bầy sói đêm không nơi trú ngụ
Con cua quắt queo ẩn mình khe suối
Thương những chuyến xe


Có khi nào giận hờn hoang vắng
Bao yêu thương không nổi một lần nước mắt
Chúng mình chọn lặng im
Như con sâu chọn nép mình trong lá
Mong mưa qua


Tiếng thét nơi cuối rừng
Của chiếc xe bánh xích
Những người con lương thiện
Bị đẩy vào cuộc chiến mưu sinh
Mồ hôi chưa vơi bàn tay đã rỗng


Ánh sao băng vừa rơi nơi vũng nước
Ai đã vội đặt tên ngọn khói để mơ về trời
Chiếc lều màu cam nằm im
Những thân người đang run
Họ đố nhau về ngày mai
Về những chòm sao chưa bao giờ chạm tới
Và ngủ quên


Và không biết gì về cánh rừng lặng im
Chỉ loài sâu đêm gặm thầm giọt mồ côi trên lá
Ngày tháng năm nào đó
Nơi đây đã là cánh rừng
Cho loài chim di trú hót mừng buổi sáng đầu tiên


Ai đã chọn hàn gắn bằng nước mắt
Rừng hàn gắn bằng nước lũ
Khi cuốn trôi tất cả
Chúng ta ngang nhau ở điểm khởi đầu


Bầy kiến đỏ đen mải miết dắt nhau tìm cỏ mật
Em đừng quên
Những lần nguyện cầu
Những giờ nước mắt
Để mình ăn năn.


(TCSH350/04-2018)



 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.