Chùm thơ Trần Kiêm Thêm

08:40 25/09/2009
Được nhìn lại Huế

Nhà thơ Kiêm Thêm - Ảnh: luanhoan.net



Cảm ơn em, cảm ơn những tháng ngày đó
Như vậy là em đã kể cho anh nghe Huế cũ của mình
Huế rưng rưng, bồi hồi nhớ
Đánh thức từng mảnh vụn của quá khứ
Những sợi khói mông lung từ một nếp tranh
Những ao bèo, giếng nước lạnh, và con cóc nỉ non
Những bụi mờ trên lăng Minh Mạng
Và những con đường xưa thân quen
Tưởng đã quên, xóa nhòa trong ký ức
Ai ngờ em đã thức dậy trong trí nhớ anh

Phải rồi, Huế sống dậy, đi đứng, lao xao
Kể cả tiếng guốc em đã vang trong quá khứ
Tiếng hò ai đó trên sông Hương
Có tiếng lao xao của sông nước
Làm sao anh quên lãng

Anh lại nhớ những bụi rêu trên những cửa thành
Hình như ai đó đang gọi tên anh
Có người nhắc nhở anh những ngày thơ dại
Và tình yêu tinh khôi của thuở đầu đời

Tử Cấm Thành đã đóng lại
Làm sao anh thấy được tần phi
Tiếng ngựa xe một thời vương giả
Nhưng điều đó có hề chi vì có em nhắc lại
Một dĩ vãng bừng sáng, nguy nga

Em trở lại Huế thay anh nhìn lại dĩ vãng
Chăm sóc cho anh từng cọng sen
Quét dọn trang thờ hương đã lạnh
Cảm ơn em đã vun bón những ngày tháng cũ
Để anh bớt băn khoăn, dẫu ở ngàn trùng.


Đoạn hai của bài hồi tưởng


Truyền thuyết anh là loài thanh xà
Bò đi tìm hoài một thứ hạnh phúc
Biết là ảo tưởng nhưng vẫn kiếm tìm
Cho đến khi lột xác và chết

Em là nàng tiên hãy cho anh phép lạ đi
Anh có đôi cánh và đi tìm em
Biển, núi, sa mạc, và trên tầng khí quyển
Miễn được thấy em, dẫu biết lúc đó em là loài dã tràng

Anh sẽ đến và hỏi có phải em là người thuở đó không
Thời anh theo em lẽo đẽo qua mấy con đường
Kể cả những lúc anh đi lui đi tới dưới những cột đèn đường
Miễn được thấy em thoáng qua trên khung cửa sổ

Bây giờ mấy mươi năm sau anh đã già
Anh tham lam muốn được sống và được yêu như thuở trước
Và vẫn cứ yêu em với tình yêu tươi rói
Cho đến khi em vuột mất anh lần cuối

Anh cũng liều mạng với em đây
Đời người ngắn ngủi, khó kiếm ra được người như thế
Anh cũng không đủ hơi sức đợi em ở kiếp sau
Anh chỉ ước mơ được cùng em trở lại Huế

Anh cũng không nói nhiều khi đi bên em
Anh ngắt tặng em một nhánh hải đường
Màu đỏ ối như dòng máu chảy muộn màng nơi anh
Để tạ lỗi với em một thời vụng dại

Chúng ta sẽ sống trong mảnh vườn đó cho đến chết.


(246/08-09)


Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Trần Vũ Long - Trần Tiến Dũng - Vĩnh Khôi - Nguyễn Hoa - Đoàn Mạnh Phương - Tôn Phong - Phạm Dạ Thủy - Phan Huyền Thư

  • Phan Văn Từ - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Tất Hanh - Nguyên Quân - Dương Thu Hằng  

  • THANH THẢO     Kính viếng hương hồn anh Hoàng Đình Thạnh

  • Lâm Thị Mỹ Dạ - Diễm Châu - Nguyễn Thị Thái - Lê Anh Dũng - Lưu Ly - Nguyễn Hữu Quý - Lê Viết Xuân - Duy Từ - Trần Hữu Lục - Phan Văn Chương - Lâm Bằng

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Trần Hạ Tháp - Huỳnh Thúy Kiều - Lê Ngã Lễ

  • Trương Vĩnh Tuấn - Bùi Minh Quốc - Lê Lâm Ứng - Nguyễn Quang Hà - Châu Nho

  • Lê Thu Thuỳ - Nguyễn Thị Khánh Minh - Vũ Thị Kim Liên - Trần Kim Hoa - Văn Đắc - Văn Công Hùng - Đức Sơn - Huỳnh Đường

  • Bùi Quang Thanh - Nguyễn Thụy Kha - Nguyễn Ngọc Hưng - Vũ Huy Long - Nguyễn Hàn Chung - Mai Ngọc Thanh - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Thị Thục Trang

  • Sinh năm 1955 tại Phú cát, Bình ĐịnhTiến sĩ khoa học, Phó chủ nhiệm khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Huế.Hội viên Hội Nhà văn Việt NamĐã được nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và Trung ương.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh nhân chuyến đi Trung Quốc vừa qua.

  • HOÀNG CÁT…Ta chẳng tham giành chi nữa hếtChỉ mong sao thân kiếp con ngườiỞ đâu đâu, và ai ai cũng đượcSống như ta đã được sống trên đời.

  • Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương

  • Tên thật: Trần Văn MườiSinh ngày 9.9.1982 tại Đông Yên, Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ AnTốt nghiệp Đại học sư phạm Huế (Khoa ngữ văn)Đã có thơ, truyện đăng trên nhiều báo chí Trung ương và địa phương với các bút danh: Đinh Hạ, Minh Châu Trần, Trần Đông Yên Phương.Giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát của Báo Tuổi trẻ 2003.

  • Ditimloigiaicuocdoi là nickname của Bụi Trần đang “bế tắc chưa tìm lối thoát cho bệnh tật và đã sống như một phế phẩm suốt 5 năm tròn”. Thơ, hẳn là niềm ân sủng duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn của người bạn nhỏ đáng thương này dẫu Bụi Trần đang muốn khám phá nhiều thể loại khác nữa. Chúng tôi đọc được ở thơ Bụi Trần lời tri âm trong bản nhạc vút lên từ địa ngục của một nhạc sĩ quá cố. Nhưng ước vọng thoát khỏi niềm đau mang bản chất định nghiệp tại mỗi người là không lẫn lộn... TCSH

  • Điều bình thường lạ lẫm

  • Lê Vi Thủy - Thái Hải - Phạm Nguyên Tường - Lê Huy Hạnh - Nhất Lâm - Nguyễn Hoa

  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương