Chùm thơ Thục Linh

08:37 06/10/2009
Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương

Nhà thơ Thục Linh

THỤC LINH


Nhận lại


Tôi lưu kho cả mười năm cổ tích
Có thể ngày mai em ghé lại lục tìm
Gã thủ kho bị kết tội biển thủ đã chết vào ngày em không thật
Gã trả lại cho em tất cả kỉ niệm chỉ tiêu hoang mất một trái tim

Em nhớ đừng đi lại bờ đê cũ
Tôi sợ ngọn gió mười năm làm sống một thây ma
Con sông cạn như tôi giờ mất bóng
Van em cứ để ngày xưa còn nở muộn bông hoa

Dốc nhỏ chiều nay về chân nặng
Lỡ gánh quá nhiều tiếng chuông tiễn biệt ngày
Chính tôi cuối cùng về ngồi với mốc meo kỉ niệm
Chiêm bao trưa nay chợt biết tôi cách em đa mang một đám mây


Những bốn câu về thơ


Trần Tử Ngang với bốn câu gom cả càn khôn
Walt Whitman một đời vật chữ chưa đi đến ngọn nguồn “lá cỏ”
Anh đâu thể chọn đề tài lớn hay nhỏ
Đề tài chọn anh làm số phận cho mình

Bao triệu người làm thơ khuất vào vô minh rồi nhỉ?
Tôi chỉ là phần tử nhỏ nhoi trong triệu ánh nắng đó thôi
Có gì đâu khi tôi đã được đi rong với thơ qua vạn điều quá vãng
Tôi khuất đêm đen nhưng triệu người đến sau tôi
                                                                 vẫn còn thấy mặt trời

Nghe gieo gió gặt bão
Tôi gieo sông sao chỉ gặt ao hồ
Giá gặt được vũng nước mưa đục ngầu tuổi nhỏ
Người soi hồn nhiên mình may ra khỏi thờ ơ.

Tôi làm ảo thuật với ngôn từ mà không hoá nổi câu thơ
Tôi gian lận mãi trong chiếu bạc mà thân phận cũ mèm viên xúc xắc
Tôi lừa phỉnh cuộc đời tôi mà nát nhàu khuôn mặt
Chỉ thật lòng với mùa thu nên em nở rực một chân trời

Chỉ có tôi con đường trắng lầm lũi
Không một tiếng nói, không một bạn đường
Tuyên ngôn lớ tiếng làm gì khi không thanh âm nào khả dĩ
Làm thơ? Cứ phải đi tới thôi gã bộ hành đáng thương


Lưỡi dao trong lòng biển


Ai găm dao vào lòng biển
Để sáng nay trồi lên cục máu hồng
Màu máu ám ảnh tôi tuổi nhỏ
Giờ chảy về đỏ cả những rỗng không

Giấc mơ trưa loan một tin buồn
Tôi và em không còn nơi ấy nữa
Kể từ cú dao găm ngày xưa
Biển mất máu mỗi ngày rồi trong như sứa

Chúng ta cắn đời mình, thời gian mài san hô
Vôi hoá triệu triệu người trên bãi cát
Thuỷ triều xoá và bày những tên người ngàn năm
Quên biển!
            họ ở đâu trong một đời sống khác

Để cưu mang hồn mình biển nhận vạn linh hồn
Biển sợ sệt không dám tin mình chết
Những người đàn bà đeo khăn tang đã đi về đâu thế?
Tôi cầu siêu dùm một xác biển chiều nay

Biển từ tôi sinh ra hay tôi từ biển sinh ra
Hay tôi và biển phục sinh cú dao găm ấy
Cục máu trồi lên một ngày kí ức
Trả nợ giấc hôn trầm

Nhìn lại tay mình tôi thấy cán dao găm
Lưỡi dao mãi mãi trong lòng tôi và biển.
                                                                  CR4-5/04


(188/10-04)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo