Người mù và sự thật khi người mù bước lên đồi sương chiếc gậy không phải chạm vào những quanh co của đá không có lời dối trá chuẩn bị đối mặt với cỏ hoa im lặng và cảm nhận bằng những ngón tay bằng chân tóc gió mơn trớn từng cọng cỏ biếc hương phả thơm từng vạt đất nâu rì rầm lời ca những nụ chồi vừa xé toang bóng tối khi em bước lên đồi yêu hẹn ước em giẫm lên những ý nghĩ quanh co đá hoang tưởng em chạm vào dối trá của sự thật trần truồng em biết không em biết không đôi khi anh muốn biến em thành đui mù để em chạm vào anh bằng những ngón tay thơm hương cỏ hoa và sự thật im lặng không biết dối trá... 16/4/2007 Khúc ca cho người nầy anh yêu nầy anh yêu mùa xuân đã trở lại sao anh còn đứng sững trên ngưỡng cửa của bóng tối những đổ vỡ và tàn tích nầy là bình minh những cánh môi em hồng nầy là mặt trời và những nụ hoa đỏ nầy anh yêu nầy anh yêu hãy bước hẳn vào ngôi nhà chúng ta ngọn triều dâng của lòng tự mãn sương giá giận hờn mây rối của ngờ vực đã ngủ quên dưới cánh bướm vàng mai... nầy anh yêu nầy anh yêu một giây thôi do dự chậm mất một đời em không thể là tường sắt vách đồng khi môi anh niêm kín không thể là băng tảng trong vòng tay anh nung chín em trao nộp cho anh tự do tình yêu và tuổi trẻ để mỗi ngày anh hưng phấn kiếm tìm em... Đá tảng u mê khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe khi em là hố thẳm chất đầy mây xám tôi là bình minh, mặt trời nóng bỏng khi em là cánh buồm rong chơi tận cuối chân trời tôi cơn gió lộng thênh thênh biển sóng khi em chậm chậm bước con phố thân quen áng mây tôi vàng trắng theo em vào shopping sặc sỡ sắc màu khi em ngủ trưa hè nồng nả tôi mang từ biển đông cơn mưa hạ líu ríu bám vào hơi thở em nhẹ như tơ nhưng trong giấc mơ em bước xuống vườn cà có nụ tầm xuân không có tôi có chàng thi sĩ hoang đường nào đó đã tặng em một vần gieo ẩn mật neo trái tim em vào đá tảng u mê!!! (nguồn: TCSH số 222 - 08 - 2007)
|
Tải mã QRCode
Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG