PHÙNG THỊ HƯƠNG LY
Đêm và người đàn bà
Người đàn bà mù
Tay chạm nắng
Mắt chạm mưa
Hơi thở chạm mùa
Cơn mê loãng tan
Người đàn bà không quen ướm bàn chân mình vào đôi dép lạ
ngồn ngộn hơi lạnh
Ma mị thổi phồng bất an
Nụ cười vu vơ
Ai đó đã đánh cắp sau buổi chiều, đặt ngón trỏ lên môi
bóng đêm ùa vào trí nhớ
Mùa nắng gói vào vạt áo
Đông mở chia cho những chú gà khát mẹ
hạt thóc ấm nóng hơi người
Họ bảo nhìn kỹ nụ cười đọng dưới đáy môi
người đàn bà ấy hiền
đêm thức trên những ngón tay
ngày trôi vào đôi mắt
Người đàn bà
không chịu quỳ gối trước bóng mình
cưỡng lại bước chân dẫn ra cánh đồng làng xám
Viết khi nhớ cha
Cha địu hạt thóc từ nương về
Con bám áo ghen tị
Đường dài mỏi chân
Cái nắng tí hon thương cha một đời úp mặt trên con dốc cao
Ngoái cổ nhìn lại thì bóng núi đã mờ mặt trời đã lặn
Núc nác trên cây có đắng, bát canh ngót rừng có ngọt
Chỉ có một mùa chắt chiu
Cha ôm trọn buồn vui
Mùa đau nở ra những trái đào đỏ mọng
Bầy sóc hân hoan gặm quả tròn lăn
Trên luống đất có câu hát ầu ơ mẹ vừa gieo xuống
Cha âm thầm vun lại
Con ngủ ngoan gốc cây có con vắt con ve làm bạn
Chẳng bao giờ khiến con đau
Cha tìm thấy điều gì đó cha
Mà gọi tên con hạt vừng bé nhỏ?
(TCSH389/07-2021)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất