PHÙNG SƠN
Ảnh: internet
Lời gọi của Giàng
Đêm trăng sáng
Đêm thắp lên nền trời
Lửa rượu và ánh mắt.
Tiếng phèn la xập xập xoàng
Tiếng trống cồng gọi một góc trời inh ỏi
Tiếng khóc trên sàn nhà tối mịt
Liên hồi gọi hồn dí vào đêm đen
Khoảnh khắc tê dại của đàn bò
Ngó sững vào mùa trăng
Nỗi phập phồng của ché rượu quý
Say khướt trong màu mắt
Thần hồn của người đang sống vây quanh sự chết!
Đóm lửa bập bùng nổ
Khập khiểng dú đẩy đoàn người đi theo nhịp trống
Tiếng gọi lửa xập xập xoàng
Tiếng trống dội bốn khu rừng
Tiếng trẻ thơ đùa nghịch
Cười
Hát
Khóc thét lên trong đêm
Người đã chết
Bà chị điên giã đều tay
Nụ cười từ cối gạo réo lên thất vọng
Đêm trăng sáng
Lửa rượu và ánh mắt của người còn sống
Đang đếm lại từng nhịp điệu
Bao quanh người đã chết.
Chư Đrăng1985
Khi cuộc sống mở ra
Khi cuộc sống mở ra
Thì những bàn chân bước tới
Để lại là những chiếc khố cuối thời
Nỗi trần truồng man dại
Đã lãng quên trên khuôn ngực người đàn bà Ja Rai
Khi cuộc sống mở ra
Khu rừng hoang bỗng trở nên sôi động
Bề sâu của lồng đất phập phòng
Thú dữ tìm về cội nguồn yên tĩnh
Khi cuộc sống đến gần
Gần như bàn tay sờ vào con nước
Nỗi mát rượi từ đáy sâu hạnh phúc
Hắt lên làm choáng ngợp khung trời
Khi cuộc sống mở ra
Trai gái tìm nhau trong ánh sáng
Lời hát ngọt như dòng nước sớm
Ân ái trao nhau những bàn chân kế tục
Khi cuộc sống mở ra
Những bàn tay trẻ thơ giang rộng
Và chiều sâu của mỗi con đường
Được mở ra như lòng người Ja Rai.
Plây Beng 1984
(TCSH339/05-2017)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng