PHAN TRUNG HIẾU
Ảnh: internet
Tự cảm
Rũ bụi phù vân
Những đa mang được mất - khóc cười
Ta thanh thản trở về cùng cỏ
Giữa bao nhiêu cám dỗ
Có nẻo nào giằng níu với mai sau?
Bới tìm trong ký ức nát nhàu
Vài miếng nhớ lành nguyên
Vá đắp những lỗ thủng thời gian cào nát
Hạnh phúc là phép cộng những niềm vui rất thật
Khổ đau đôi khi lại bắt đầu từ phiền muộn vu vơ
Chút ngây tin khạo khờ
Cũng đủ chuộc những gì xưa tưởng mất
Thì làm rễ vùi thân vào trong đất
Mà tin cây góp mặt với xanh trời.
Trước tuổi mình
Câu ru của mẹ lành nguyên, tròn trịa như bờ nôi, lóng ngóng tháng ngày tự tay mình đánh vỡ. Đành gom lại chờ gửi bà đồng nát, ít ra, cũng tạm ngưng một lời rao buồn dột.
Lui cui với những mảnh vỡ, tưởng góp chút gì cho mai sau. Nào hay, đống vụn vỡ càng cao, ám bóng mình vào lạnh ngắt.
Xé nhỏ thời gian nhắm cùng rượu chát. Chút hơi cay dễ gì làm quên. Đành gượng mà vui dẫu lòng vẫn chưa nguôi rấm rứt.
Mình như chiếc bánh chưng chưa kịp chín. Mẹ đã vội đặt lên bàn thờ tổ tiên. Trách Mẹ mà gì, cũng nhân ấy, nếp ấy, chỉ tay đùm là kẻ khác. Thì đành vậy, cái đã qua làm sao còn níu được. Ở đời, được mất như mơ.
Như con sóng đụng vào bờ mệt lả, lại quăng mình háo hức ra đi.
Dựng những chớp trắng mong manh, ru vỗ hồn trời đất. Mai ngày, ngã vào vòng tay cát, đốt nến đi tìm thời gian đã mất. Còn lại gì, biển ơi?
(TCSH375/05-2020)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng