PHAN TRUNG HIẾU
Ảnh: internet
Tự cảm
Rũ bụi phù vân
Những đa mang được mất - khóc cười
Ta thanh thản trở về cùng cỏ
Giữa bao nhiêu cám dỗ
Có nẻo nào giằng níu với mai sau?
Bới tìm trong ký ức nát nhàu
Vài miếng nhớ lành nguyên
Vá đắp những lỗ thủng thời gian cào nát
Hạnh phúc là phép cộng những niềm vui rất thật
Khổ đau đôi khi lại bắt đầu từ phiền muộn vu vơ
Chút ngây tin khạo khờ
Cũng đủ chuộc những gì xưa tưởng mất
Thì làm rễ vùi thân vào trong đất
Mà tin cây góp mặt với xanh trời.
Trước tuổi mình
Câu ru của mẹ lành nguyên, tròn trịa như bờ nôi, lóng ngóng tháng ngày tự tay mình đánh vỡ. Đành gom lại chờ gửi bà đồng nát, ít ra, cũng tạm ngưng một lời rao buồn dột.
Lui cui với những mảnh vỡ, tưởng góp chút gì cho mai sau. Nào hay, đống vụn vỡ càng cao, ám bóng mình vào lạnh ngắt.
Xé nhỏ thời gian nhắm cùng rượu chát. Chút hơi cay dễ gì làm quên. Đành gượng mà vui dẫu lòng vẫn chưa nguôi rấm rứt.
Mình như chiếc bánh chưng chưa kịp chín. Mẹ đã vội đặt lên bàn thờ tổ tiên. Trách Mẹ mà gì, cũng nhân ấy, nếp ấy, chỉ tay đùm là kẻ khác. Thì đành vậy, cái đã qua làm sao còn níu được. Ở đời, được mất như mơ.
Như con sóng đụng vào bờ mệt lả, lại quăng mình háo hức ra đi.
Dựng những chớp trắng mong manh, ru vỗ hồn trời đất. Mai ngày, ngã vào vòng tay cát, đốt nến đi tìm thời gian đã mất. Còn lại gì, biển ơi?
(TCSH375/05-2020)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT