PHAN THỊ THANH NHÀN
Ảnh: tư liệu SH
Huế yêu
Lâu lắm mới về thăm lại Huế
Gặp dòng sông cũ nước còn trong
Lũ lụt tràn qua, cây lại biếc
Miếu đền thành quách hết long đong.
Bạch Mã như nàng công chúa ngủ
Lâu đài thấp thoáng tựa chiêm bao
Kìa vầng ô đỏ tròn như lửa
Ôm đám mây trôi tự thuở nào.
Ôi Huế không là Huế của tôi
Mà sao day dứt nhớ khôn nguôi
Vị cay xé lưỡi - tôm chua đỏ
Lại ngọt như là mật chạm môi.
Chào Huế, lòng sao bỗng ngẩn ngơ
Trở về Hà Nội có bơ vơ?
Sông Hương núi Ngự đôi bờ mộng
Ngày thường che khuất một miền mơ...
Học cày
Người đi xa để lại một mùa vàng
Lúa gặt rồi, đồng phơi gốc rạ
Cánh cò trắng về đâu hối hả
Mặt trời chìm sau lũy tre xa...
Gửi lại nắng trong màu vàng kho thóc
Gió heo may giục giã mùa chiêm
Không để cánh đồng ta kịp nghỉ
Các chị học cày trong trăng đêm.
Trâu ơi chớ ngỡ ngàng bước mới
Buổi tập đầu đường cày còn lỏi
Mà sá cày vẫn lật những đường vui
Đất trở mình hứa hẹn sinh sôi.
Ơi mộc mạc là cái màu của đất
Xa bao nhiêu hẳn nhớ bao nhiêu
Đồng cày vỡ bay mùi rạ ẩm
Gió về anh, xin nhớ mang theo.
Tháng giêng hai
Tháng ngày qua lại đã quen
Bỗng nhiên xanh cả mắt nhìn - giêng hai
Tán bàng búp mới tinh khôi
Bụi mưa chao động đất trời chung chiêng
Cỏ non như những mũi tên
Nối thân đê với mênh mông chân trời
Đã qua bao tháng năm dài
Đạn bom dội tháng giêng hai tím bầm
Vẫn nguyên dải đất ngàn năm
Trong lửa đạn hạt mưa xuân cứ tròn
Đã qua ngày tháng gian nan
Mùa đông dài những khó khăn chất chồng
Vẫn mùa xuân của triệu lòng
Mạ lên xanh dọc triền sông trăm miền
Dẫu xa khuất cả tầm nhìn
Giêng hai chung cả niềm riêng mỗi người.
Lòng tôi cũng mới tinh khôi
Cầm tay đất nước ngày vui vào mùa
Tháng giêng hai tự ngàn xưa
Cho hôm nay bỗng ngẩn ngơ mắt nhìn.
(TCSH52SDB/03-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT