Chùm thơ Phan Nhiên Hạo

10:54 23/06/2009
...sự chộp bắt thời giancó thể nhìn thấy qua sự đổi thay của các tấm hình theonăm thángrồi tôi sẽ đến tuổi sáu mươi, các chân dung ố vàngthực tại của tôisẽ chỉ còn là sự sở hữu các giấc mơ không bao giờ đạt  được

 


PHAN NHIÊN HẠO


Ngôi nhà cũ

Ngôi nhà này cũ nát và cấu trúc phức tạp một cách không cần thiết
Người ta phải sờ soạng ngay cả ban ngày trong những hành lang
                                                                     tối tăm
Một cái chạm tay cũng làm cho vôi rụng xuống
Cửa kính rạn nứt từ lâu không được lau chùi
Trên bàn một chiếc gạt tàn lõng bõng nước
Toả mùi ung thư

Trong hành lang ẩm mốc này tôi đã trở về
Một tay bịt mũi trong khi tay kia cầm điện thoại
Nói chuyện với những gã đào mồ chuyên nghiệp
                                         sắp đến trồng cỏ cho khu vườn
Thời gian từ trên trần nhỏ nước xuống đỉnh đầu tôi
Chính xác như những viên đạn ký ức.


Trong chiếc bình đất

Tôi ở trong chiếc bình bằng đất chạm trổ bởi một tay mơ và nhìn thấy
những con chim chết cháy dưới mặt trời buổi sáng
Tìm được một con hẻm vắng trong thành phố lớn nơi có chiếc nón của người quá vãng đánh rơi
Anh ta là một người thầm lặng và thất bại trong đời
Trên bãi biển những người đàn bà như vỏ sò lật ngửa
Những người đàn ông lăng xăng như còng
Tôi chia xẻ ánh sáng với những người thắp đèn trên các đường phố cổ
Những người làm thơ đội nón sắt vì nỗi cô đơn mà thế giới mang lại cho họ thì chết chóc
Ở New York mùa đông súng toả khói và em ăn chay để giữ thân
Tôi ăn những con sâu đo và di chuyển từ đông sang tây rồi phân vân muốn tìm một ngã khác
Nếu muốn thì em có thể vứt giầy lên bàn tôi sẽ sửa cho
Tôi biết đóng những chiếc giầy không thấm nước cho người đánh cá
Tôi sẽ khâu vào đế giầy một thông điệp uyên thâm
Em mang đến chỗ đông may ra có vài người thích
Tôi bơi trong chiếc bình đến bờ phía bên kia may ra em sẽ nhặt được
Nếu muốn thì em có thể đập vỡ ra và đọc chính tôi.


Thực tại của tôi

Thực tại của tôi
là sự sở hữu các tĩnh từ
đã mất vẻ hào nhoáng của ảo tưởng
sự mô tả không chính xác
các con đường cây mọc cao
            và ký ức về những con chuồn chuồn xứ nóng
những ngày mưa kính mờ bực mình, dễ trượt và kẹt xe

Thực tại của tôi
là một máy hình tự động 127 dollars
                                    hữu dụng, chân phương
chụp trái, chụp phải, lên trời,
                                    nhưng không xuyên qua mặt đất
sự chộp bắt thời gian
có thể nhìn thấy qua sự đổi thay của các tấm hình theo
năm tháng
rồi tôi sẽ đến tuổi sáu mươi, các chân dung ố vàng
thực tại của tôi
sẽ chỉ còn là sự sở hữu các giấc mơ không bao giờ đạt được

(178/12-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo