Nhà thơ Phan Duy Nhân - Hải Bằng ký họa
PHAN DUY NHÂN Thư nhà Hồi anh vượt núi về Tiên Phước Có nhận thư em ở dọc đường Giấy đã nhàu hoen nhiều nước mắt Anh nhìn nhòe nét chữ em run… Em kể: “Anh đi, nhà bị đuổi Ngày sinh em nhớ thấy chiêm bao Ôm con em cũng theo lên núi Đi kiếm anh hoài mới gặp nhau Có khổ nghèo chi em chẳng sợ Cái chi anh dặn cũng vâng lời Nhưng còn anh bảo đừng thương nhớ Đừng khóc vì anh em chịu thôi Đôi lần em cũng nguôi đi được Nhưng mỗi lần nguôi lại giận mình: Anh của em nằm trên mặt trận Ở nhà yên ấm hóa em quên…” Rừng cũng rưng rưng màu nắng nhạt Người thương theo mỗi chữ thư em: “Mơ màng nhớ tiếng tim anh đập Có bữa bồng con thức suốt đêm Anh ở xa hoài đâu biết được Bữa nay em cũng khá hơn rồi Nghe tin mỗi trận bên mình thắng Em thấy gần thêm những nỗi vui Anh đi đường sẽ bao nhiêu dặm Em quyết dài theo một tấm lòng Con biết bò rồi, gần đứng được Mỗi ngày trông mỗi giống cha hơn”. Lòng bay bay bổng theo em kể Lấp lánh trong thư những tự hào: “Anh ạ con cười theo tiếng hát Biết vờn tay đón lá lao xao… Cô chú vẫn thường hay ghé lại Quà mua cho cháu, nhắc tin anh Mấy bác trong tù còn nhắn dặn: Có chồng kháng chiến, nhớ vui lên” Em ơi, chiều đó dầm chân xuống Dòng nước sông Tranh mát rợi người Những nụ hôn thầm trong gió núi Gửi về có tới được xa xôi...? Trong anh một bóng cờ bay đỏ Một biển yêu thương sóng dạt dào Vẫn ngọt câu Kiều trong lửa đạn Nằm hầm bí mật nhớ thương nhau Anh qua nhiều lắm làng thiêu rụi Khét khói bom trên xác mẹ già Đất uất căm hờn người nổi giận Lửa bừng trong mắt kẻ không cha! Lũ giặc càng thua càng bạo ngược Máu còn hừng hục núi sông ta Chúng mình trước mắt còn gian khổ Còn nén trong mơ một mái nhà… Em hiểu nhiều rồi anh chỉ dặn: Khổ buồn càng thấm nỗi đau chung Anh tin con gái càng khôn lớn Càng cháy trong tim ngọn lửa hồng Anh ở ngoài này trong đội ngũ Triệu người vươn tới sức đang tươi Quyết làm cả nước thơm hoa đỏ Cho những nơi con vẹn tiếng cười! Trưa này trong khám nằm nghe biển Ngoài gió mênh mông gợi nhớ nhà Em chắc đang cùng con tập nói Mỗi chiều thắc thỏm nhắc tên cha Con ạ, chưa làm tròn nhiệm vụ Ở tù ba cứ thấy băn khoăn Bên ngoài các bác cùng cô chú Chắc phải bù thêm những máu xương... Nhớ bữa về thành nằm bí mật Gan bào ruột xót nhớ thương con Mấy lần ba nóng ran trong ngực Đêm lạnh ngang nhà lặng bước luôn Thôi thế phải còn mươi trận nữa Sẽ về để nắm chặt tay nhau Để nhìn đăm đắm vào trong mắt Xem có ngời vui những ánh sao… Anh nhớ điên cuồng yêu dữ dội Xóm làng giữa ngực núi trong tim Sáng hoài giữa cõi thiêng liêng ấy Có bóng con cười cạnh dáng em. Xà lim 20, trại giam T.B. Đà Nẵng Xuân 1968 Chia tay với Bet-tô-ven Thật rồi em nhập vào tôi Sáng trong là nhạc bồi hồi là thơ? Không gian trần lắng mái nhà Hồn tôi là ngực em là trái tim Em còn với nhạc đi lên Tôi về chắc Bet-tô-ven ngậm ngùi Gần thôi hơn nửa chân trời Xa thương đôi nhịp tim đời đập theo Mười năm vượt suối băng đèo Thiết tha về phố mang theo trăng rừng Em như một dấu lặng tròn Ngân trong giao hưởng trong ngần giọt mưa! Tôi về nhưng đã về chưa Mênh mông hồn nhạc người xưa chẳng về. *** Đáy cốc nghiêng trăng cuộn thủy triều Tôi về lưu luyến có về theo? Bánh xe quay ngược mùa xuân đó Em mắt như thuyền ngại nhổ neo… *** Mang trái tim nhau dào dạt vây Thương tay đâu nối được hai đời Ngực căng buồm gió anh vươn tới Thổi tự lòng em một hướng thôi? (6/4-84) |
Tải mã QRCode
Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào
Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn
NGUYỄN MIÊN THẢO
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
Trường Giang gt.
Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải
ĐỨC SƠN
VƯƠNG KIỀU
Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
S.H
LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn
PHẠM KHANG
LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3. "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.
Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.
(L.V.T.G)
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
thơ
NGUYỄN NHÃ TIÊN
THẠCH QUỲ
TRỊNH HOÀI GIANG
DƯ THỊ HOÀN
Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang