PHẠM XUÂN DŨNG
Ảnh: internet
Người lính trước mộ mang tên mình
Mộ ai, tên lại của mình
Ai nằm dưới ấy ngước nhìn trời xanh
Mộ tôi, xương cốt của anh
Bao nhiêu năm tháng ngọn ngành ai hay
Bây giờ tôi đứng ở đây
Âm dương hai nửa gánh đầy hai vai
Mẹ anh khóc mấy vạn ngày
Xác con phiêu dạt đến nay chưa về
Tên anh chưa biết tên gì
Tôi rơi nước mắt nhìn bia tên mình
Chiến chinh cũng bởi chiến chinh
Éo le sống thác, nổi chìm mộ bia
Hoàng hôn tôi cũng phải về
Anh còn nằm lại mộ đề tên tôi
Đồng đội ơi, đồng đội ơi
Những người lính vốn chẳng rời xa nhau.

Thưa rằng về núi đã lâu...
Thưa rằng về núi đã lâu
Đã nghe sương trắng gội đầu tóc xanh
Nằm nghe thác đổ quanh mình
Bỗng dưng thấy một bóng hình xa xôi
Thưa rằng lên núi tìm tôi
Trút xiêm y để núi đồi hở hang
Bao năm ăn ngủ đại ngàn
Mới hay trinh tiết võ vàng trầu không
Nợ người trả mãi chưa xong
Mà sao quang gánh đèo bồng thêm chi
Suối khe to nhỏ thầm thì
Tưởng quên mây núi vẫn đi chưa về
Còn yêu sao vẫn hẹn thề
Còn thương sao vẫn nằm mê gọi người
Một mai gặp lại cả cười
Cũng như gió núi gặp đồi sim mua
Thôi thì lấy nắng làm mưa
Lấy thương làm nhớ, lấy trưa làm chiều
Bóng người, bóng núi liêu xiêu
Tưởng quên lại nhớ rất nhiều biển khơi.
(TCSH394/12-2021)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất