Chùm thơ Phạm Vân Anh

15:38 18/03/2009
Ô kìa trăm năm đá núi, trăm năm mây ngànTrăm năm gió bụi thân viễn xứTrăm năm tiếng hạc nghêu ngao...

PHẠM VÂN ANH

Giấc mơ trong lòng  giếng cổ

Gieo đồng xu vào lòng giếng cổ
Gió sông Hồng xao xác chân đê
Chuông thỉnh đất trời chậm rãi len từng
mạch nước
Cõi thiền nao nao bước hải hồ

Vượt trên đường cong trầm mặc ngói âm dương
Trời vẫn xanh như chưa từng cuồng điên giông tố
Những lá tiền nổi trôi mang lời cầu phúc an năm mới theo đàn dơi vỗ cánh bay lên

Gốc Bồ Đề khụ khị qua mùa đông giá rét
trong lặng im chết ngạt búp
non
Cây học cách trở thành một phần của lặng im khi chìm sâu cùng im lặng
Thiên nhiên rỡ ràng niềm vui tối thượng
Hạnh phúc giản đơn là hạnh phúc
Lao xao lá gọi đùa nhau.

Gió ngoài đê lật tung đám tro vàng mã  mang về trời bao khắc khoải nhân gian 
Đồng tiền rồi sẽ ngủ yên dưới lòng giếng cổ
Tập trở thành một phần của nghìn năm
Xâm xẩm đường dơi bay!
Rộn rã...

Với Nghi Xuân

Biển nơi này mỏng tựa lá tre
Con cáy con còng dắt nhau  đi trốn cả
Cái tép cái tôm rạc mình trong  bùn giá
Củ rong giềng như thể muốn đâm gai

Đất dịu dàng dẫu chỉ lúa cùng khoai
Nắng tái tê rễ xoải dài chân ruộng
Chờ một tiếng chim xanh,
                  mang mác đỉnh non Hồng

Ngói thì cứa rêu
Lộc cứ dày thêm lá
Lợp ái ân trong trẻo miền xa
Muối mặn mồ hôi gừng cay  nước mắt
Lốc cốc trẻ trâu đổ bóng mặt trời  già
                                              Hà tĩnh 3/2005

Đường hoa bưởi

Vết chân người rạn tháng năm trên chợp ngợp phù sa
Ai đã kịp suy bì bên bồi bên lở
Nước mắt nhân gian đằm thắm lá trên cành

Yên Tử sương
Yên Tử mây
Yên Tử thông thắp nến hồng nõn mới
Thiền Viện trầm ngâm đón khách trần đường hoa tỏ lối
Hương thiền toả bay

Ô kìa trăm năm đá núi, trăm năm mây ngàn
Trăm năm gió bụi thân viễn xứ
Trăm năm tiếng hạc nghêu ngao...

Sầu ngậm sầu...
Sá cày lật nghiêng đất bạc
Ta lật  nghiêng đời mình để nhận ra ta cỗi cằn quá thể
Trúc Lâm vấn vít một đêm trăng
Lối về
Ngan ngát trắng!

(197/07-05)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương