PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Ảnh: internet
Sen đã nở trong chiếc bình gốm cũ...
Trong chiếc bình gốm cũ
Những búp gió tím hồng sáng nay đã nở
Những cánh môi thơm rất buồn
Như em...
Hoa đã đến và hoa đã nở
Dẫu biết khi đã nở là khi hoa đang tàn
Sen vẫn nức nở thơm khi thiền tọa trong bình
Chiếc bình của chúng sinh...
Chắc sen biết em buồn
Nên phai nhạt sắc hương
Chỉ duy nhất chiếc bình gốm cũ ngồi lặng im là biết
Sen chẳng còn là sen khi thiếu vắng đầm lầy...
Người đàn ông và khu vườn
Bỏ qua sự ồn ào đô thị
Anh mỉm cười hiền lành khi được trở về nơi khu vườn ngoại ô
Niềm vui nảy mầm trong ý nghĩ
Vang vang giai điệu tưới cây, vun xới, đánh luống và gieo hạt
Tiếng đàn gió ngân reo cùng mầm lá
Hơi thở mùa nồng nã đất nâu...
Anh thấy mình trầm tư hơn và cũng vui vẻ hơn trong thế gian này
Quên hẳn mọi sự bon chen và ngột ngạt
Quên cả những nỗi đau trong mình từ một thời chiến trường, đạn bom và tan nát
Cùng thiên nhiên chiêm nghiệm nỗi cô đơn
Trầm tư giống như khi chẳng còn ai để mà trò chuyện
Và vui vẻ như thể sắp gặp lại đồng đội và bóng dáng người tình
Ánh mắt tươi non, vòm râu đẫm lá...
Anh xới lật những ý nghĩ ẩn sâu và thẫm nâu trong đất
Rồi nghĩ về sự già nua và mất mát
Anh tưới khát vọng vào những đóa xanh tươi hồn nhiên và náo nức
Khi nghĩ về những đứa con và người dấu yêu sau mỗi lần gặp mặt
Đôi tay mùa vuốt dịu dàng phím lá...
Phải rồi
Nàng thường ngắm những vết chai sần trong lòng bàn tay anh
Họ lặng lẽ nghĩ về sự hồi sinh, nảy nở rồi tàn lụi của mùa
Để trân trọng hơn tình yêu và sự bình an ở kề ngay bên cạnh
Uớc mong và yêu thương sự sống khó nhọc nhưng vô cùng quý giá
Chỉ khu vườn nhẫn nại lắng nghe
Tái sinh âm u, chuyển dạ bốn mùa...
Anh chợt mỉm cười với ý nghĩ về những mầm cây khô
Chúng được hồi sinh giống như nhiều đứa trẻ
Rồi chúng sẽ lên xanh tươi đầy tự tin từ trong sự già nua của đất
Anh lắng nghe những mầm cây đẹp nhất
Đang bần bật run lên trong tầng tầng ý nghĩ hội nhập của hôm nay
Sự chân thật, giản dị, đắm say
Mãi làm nên vẻ đẹp
Đất nâu ròng ngàn năm đang kể chuyện chân trời...
(TCSH347/01-2018)
Tải mã QRCode
NGUYỄN NGỌC HẠNH
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
PHÙNG CUNG
VŨ THANH HOA
Ngô Liêm Khoan - Nguyên Hạnh - Trần Hương Giang - Hoàng Ngọc Giang - Dương Anh Đằng - Trịnh Minh Hiếu
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Đông Nhật - Trần Thị Tường Vui - Đỗ Thượng Thế - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thanh Văn - Từ Nguyễn - Huỳnh Ngọc Phước
NGUYỄN HƯNG HẢI
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
PHẠM ÁNH
LTS: Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tăng Việt. Sinh ngày 20 tháng 2 năm 1922 tại làng Phúc Tằng, huyện Việt Yên (do đó mới có tên là Tăng Việt), Hà Bắc. Con một nhà nho không thành đạt, sống bằng nghề thầy thuốc. Hoàng Cầm (tên một vị thuốc rất đắng) là bút danh dùng từ năm 1939.
(Trích trong tập thơ sắp in: “Những vẻ đẹp khác”)
LTS: Nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng "Màu tím hoa sim", tham gia cách mạng từ năm 1936 trong phong trào học sinh ở Thanh Hóa.
LTS: Trong 5 năm qua, trên những trang thơ, cùng với việc giới thiệu các tác giả có nhiều tìm tòi, có bút pháp riêng như Văn Cao, Thanh Thảo, Trần Vàng Sao, Phạm Tấn Hầu... Sông Hương đã chú ý đến những cây bút ở cơ sở - mà anh em trong tòa soạn gọi vui là "tác giả chân đất, như Phương Xích Lô, Nguyễn Thị Thái...
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh - Đỗ Hàn - Phan Văn Chương - Tháng Năm - Nguyễn Ngọc Hưng - Phạm Xuân Phụng - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong
Tên thật: Trương Nhật Tín, sinh năm 1991, quê quán thôn An Ngãi Tây, xã Hòa Sơn, Đà Nẵng. Hiện sống với gia đình tại thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak; - bị khiếm thính nhẹ từ nhỏ. Từng có thời gian ở Hà Nội và sống nhiều lần ở Sài Gòn. Bắt đầu làm thơ, viết truyện, Văn Phẩm Ý (dạng tùy bút phác họa vô thực)… từ khoảng năm 2005, 2008.
ANH THƠ
PHAN HOÀNG
Nguyễn Hồng Hạnh - Phan Lệ Dung - Hoàng Long - Hoàng Vân Khánh - Nguyên Quân - Bùi Mỹ Hồng - Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Nghĩa - Từ Sâm
ĐÔNG TRIỀU