PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Ảnh: internet
Tháng Tám, mưa…
Tháng tám như chiếc hôn êm
Dưới mưa
Như chiếc hôn êm trên ngón tay đeo nhẫn
Và buổi chiều không anh
Niềm vui đã tắt
Tháng tám giọt nước mắt trên cao
Buồn rầu như tình yêu vắng mặt
Vâng,
Mưa thì buồn
Em chỉ là chiếc lá
Vô tình rơi xuống tim anh
Ôi tháng tám mưa
Giống như mình đang khóc
Tháng tám nốt đàn trầm
Rụng vào đáy ngực
Em ôm hết mùa thu
Ôm hết nỗi buồn
Tháng tám những cơn gió lãng mạn
Múa điệu Valse trên ngọn cây
Nơi mưa sẽ đi qua
Và lạnh lùng để lại
Những chiếc hôn nhạt nhòa
Em cũng khiêu vũ với nỗi buồn của em
Với chiếc hôn êm trên ngón tay đeo nhẫn
Mưa và mưa
Và nỗi buồn bất tận
Không tan trong tháng tám vô tình
Ôi tháng tám mưa
Và mưa không dứt
Em muốn nói những lời tha thiết
Nhờ giọt lệ trời
Đem đến cho anh...
Một mình trên phố buồn thiu
Ngày nắng lên bình thường như mọi hôm
Khung cửa ngày qua đã vắng
Nắng ơi cứ lên
Phố vẫn thản nhiên đón ta
Người quen mỗi ngày lang thang ở phố
Đường chợt đông lên bộ mặt người yêu
Vây bủa chập chùng
Ngày ơi !
Phố dành cho ta đôi mắt sầu
Mầu men rượu hồng qua cửa kính
Lãng đãng như trên mây
Ta đi tìm kẻ thất tình
Phố ơi !
Ngày vẫn là ngày rất quen
Sao trái tim ta cứ lặng lờ muốn ngủ
Sao nước mắt ta chạy rong phương nào
Trời mượn - làm mưa
Nên hồn ta nổi sóng
Mưa ơi !
Trên phố một mình
Nỗi buồn kỳ diệu
Nỗi buồn biến ta thành tên tử tội hoảng hốt
Nỗi buồn cho ta cười rất ngông nghêu
Trên phố một mình
Người yêu vẫn chập chùng vây bủa
Người yêu vẫn cười man rợ
Vẫn ở xa ta
Trên phố một mình
Hóa điên
Cười mà đi
Liên !
Tháng năm qua Huế
Như một nụ hôn khô tháng Năm
Huế khát
Bàn chân em bỏng rát
Lối đi vào Ngọ Môn
Tháng Năm nhỏ những giọt mồ hôi
Huế vẫn bí ẩn
Kín đáo
Giấu diếm
Em là kẻ hành hương miền xa
Ngẩn ngơ trước Huế
Tháng Năm hương sen vây bủa
Em đi vào những ngõ nhỏ không tên
Rất Huế
Luống cuống
Ngại ngùng
Hồi hộp
Trái tim nóng bừng
Như một nụ hôn khô
Anh ở đâu
Chàng trai có giọng nói thủ thỉ
Đôi mắt rợp bóng chiều Văn Lâu
Em đi tìm anh
Như con chuồn chuồn kim bịt mắt bay qua sông Hương
Ngóng về đồi Ngự
Em đi tìm anh
Như con kiến nhỏ rơi vào hồ sen
Hoảng hốt trước trùng trùng sóng lá
Tháng Năm Huế có lửa
Đốt cháy lòng em
Chàng trai Huế có đôi mắt đen
Giọng nói thủ thỉ
Nhỏ nhẻ
Anh bí ẩn như Huế
Kiêu kỳ như Huế
Dịu dàng ngọt ngào
Trầm tư
Rất Huế
Tháng Năm gặp anh
Em như con chuồn chuồn kim đậu trên chiếc lá sen
Giữa hồ nước mênh mông sóng hoa
Thấy mình đang chết khát...
5-90
(TCSH43/06-1990)
Tải mã QRCode
Phạm Bá Thịnh - Trịnh Bửu Hoài - Nguyễn Đạt - Phùng Hiệu - Lê Hồ Ngạn - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Miên Thảo - Lê Viết Xuân - Duy Mong - Xuân Thảo
TRẦN LAN VINH
Trần Thị Tường Vy - Thảo Nguyên - Lê Ngã Lễ - Tuyết Lộc - Trần Vạn Giã - Phạm Quyên Chi - Khaly Chàm - Nguyễn An - Vũ Trọng Quang - Đỗ Văn Khoái - Triệu Nguyên Phong - Nguyên Quân
LÊ THÀNH NGHỊ
ĐỖ TRỌNG KHƠI
CÁT DU
CÁT DU
NGUYEN SU TU
Đinh Cường - Tân Dân - Thảo Nguyên - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Ngọc Hạnh - Bành Thanh Bần - Tôn Nữ Đông Hương - Văn Nhân - Phùng Sơn - Phùng Tấn Đông
HỒ KIM UYÊN
ĐỖ QUYÊN
(Trích trường ca)
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Thiền Nghi - Công Nam - Tiến Thảo
ĐẶNG BÁ TIẾN
LÊ VI THỦY
LTS: Những nhịp đi cổ điển, những thi ảnh cũng như nhuốm màu cổ điển, nhưng gần như lại không bước ra từ cổ tích, mà từ cuộc sống bộn bề. Ba người đàn bà trong những bài thơ dưới đây, từ ba câu chuyện khác nhau, với những không gian khác nhau, nhưng họ chung một nỗi rất đàn bà: yêu, chờ đợi, và hy vọng trong cô đơn…
HOÀNG VŨ THUẬT
Vũ Dy - Nhất Lâm - Nguyễn Nhã Tiên - Trần Thị Tường Vy - Châu Thu Hà - Nguyễn Miên Thượng - Nguyễn Hàn Chung - Phan Lệ Dung - Vương Kiều
Anh Nguyễn Hữu Đống là bạn của nhiều lớp văn nghệ sĩ, nhất là ở Huế. Từ Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đắc Xuân, Trần Viết Ngạc, Đặng Tiến, Trụ Vũ… đến nhiều người thuộc lứa sau như Nguyễn Chí Trí, Vĩnh Ba, Nguyễn Thượng Hải, Hồ Đăng Thanh Ngọc, Lê Huỳnh Lâm, Bạch Lê Quang, Phạm Tấn Hầu…