Chùm thơ Phạm Hồ Thu

16:08 24/03/2009
Anh đã đến cùng tôi giản dịChia hạt cơm thơm, chia củ sắn bùiChia đêm chung hương, chia chiều                                          ly biệtVà chia nhau kiếp sống làm người...


PHẠM HỒ THU

Cổ tích đá

Giữa những chiếc vòng mang màu ngọc bích
Những chú sư tử như sắp hét vang
Con nghê đá nhe nanh
Và muôn vàn những nàng Vệ Nữ
Tôi bỗng gặp những bức tượng mang vũ điệu
            Tình - yêu - muôn - thuở
Đá vô tri, đá bỗng mang hồn...

Nghệ nhân nào đã tạo nên vẻ đẹp
                        của đôi tình nhân?
Tôi tin đó là người đàn ông biết yêu và biết
trọng vẻ đẹp đích thực của Tình yêu
Có thể anh đã yêu người đàn bà nào đó
Có thể một lần vì xổng lòng mà anh làm mất
Tình nhân anh đi mãi mãi chẳng quay về...

Có thể nước mắt anh đã chảy
Tràn vào nét chạm này, tràn trên đá vô tri
Tái tạo vẻ đẹp sang trọng của Tình yêu
Với trái tim thổn thức
Và anh tin đá sẽ là cổ tích
Vọng nghìn năm lời gọi Tình nhân...
                          Làng đá Non Nước, Đà Nẵng - 2003

Trước cỏ
I
Tôi đã cúi đến hết mình - sát cỏ
Để gần hơn thế giới con người
Tôi đã bay đến những vì sao xa nhất
Để xa hơn thế giới con người...

II
Anh đã đến cùng tôi giản dị
Chia hạt cơm thơm, chia củ sắn bùi
Chia đêm chung hương, chia chiều
                                          ly biệt
Và chia nhau kiếp sống làm người
III
Không thể sống cho nhau
                                như nguyện ước
Không thể giã biệt nhau như
                   những kẻ vô hồn
Lại một lần
tôi cùng anh cúi thấp hơn trước cỏ
Và lắng nghe tiếng gọi phía sao trời...

                           Đêm chuyển thiên nhiên kỷ ... 1/1/2000

Khu vườn yên tĩnh

Chỉ còn lại hoa thơm và cây trái - trong
khu vườn yên tĩnh của ta. Chỉ còn lại những
vì sao khuya khoắt. Và hoa lá lặng im đón
ánh trăng ngà...

Chỉ còn lại... Tưởng chẳng còn có thể - hàng
cây nào, loài hoa nào, tiếng hót nào làm xôn
xao náo động khu vườn - khu vườn ta yên tĩnh...

Một ngày bỗng thật buồn - một ngày bỗng
xôn xao cây lá - Anh đến miền ta in một
giấc mơ...

Có những ngày

Có những ngày tôi lặng im như lá
Sợ tiếng gió bay, sợ tiếng con người
Ngại nghe cả tiếng chuông reo điện thoại
Sau tiếng chuông kia sợ gặp kẻ vô hồn...

Có những ngày tôi buồn như gái goá
Vừa tiễn đưa xong người yêu dấu cuối cùng
Quần áo màu tang, phấn son trễ nải
Tôi là người vô cảm của đông vui...

Có những ngày tôi tự tôi tù ngục
Tự giam tôi trong trái tim mình
Và sợ hãi trong khát khao chờ đợi
Tiếng gõ cửa bất ngờ
                                    dìu tôi khỏi Nỗi - Tôi...

(198/08-05)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo