Chùm thơ Phạm Dũng

16:47 16/10/2008
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...


Cỏ

Mở mắt: Nhớ
Nhắm mắt: Nhớ
Ngủ: Em hiện về trong những giấc mơ
Chết: Cỏ mọc trên nấm mồ
Cỏ là nỗi nhớ khi tôi tan vào đất
Là khát khao mãi mãi về em
Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mật
Dâng lên em cùng những hạt sương đêm
Ta nhờ cỏ nói những lời đắm say, dịu dàng, chân thật
Khi ta nằm dưới nấm mồ

Thơ viết lúc nửa đêm

1. Tôi lạc vào đường yêu. Ngơ ngác hoảng sợ. Những thói thường xưa thay  đổi - lộng lẫy như những cây nấm độc khiến tôi kinh hãi.
Dòng sông không còn lặng lờ trôi. Không còn tiếng sáo yên bình. Tiếng tre kẽo kẹt.
Như có tiếng còi báo động B52 khốc liệt những năm xưa ám ảnh. Em đừng bất công với tôi. Tôi đâu có lỗi gì. Tôi không tự định đoạt được mình. Không phải tôi muốn thế.
Nhợt nhạt như xác chết ngâm nước lâu ngày tôi lôi tôi lên. Tươi rói như hoa vào lúc đương thì tôi lạ lẫm thấy mình không còn là mình nữa. Những nhân vật bị xô dạt gạt phăng. Những nói cười vợ con hóa thành ảo ảnh. Như phim âm bản cuộc đời thằng tôi còn cuộc đời chính nằm mãi ở một tỉnh lẻ xa xôi phía Tổ quốc nơi đang có em.
Thế nào là nỗi khổ. Niềm vui. Sự sống. Cái chết. Tất cả như được định nghĩa lại.
Tôi yêu tôi cũng ghét tôi cùng cực. Những ý nghĩ giày vò khiến đêm lặng câm mà như có tiếng sóng gầm, biển bờ bão tố. Con thuyền tôi mất phương hướng.

2. Tôi khát em như đứa trẻ khát sữa. Tôi sợ em như dơi sợ ánh mặt trời. Tâm hồn tôi va đập. Cánh rừng. Những con thú hoang. Tiếng thét gầm hổ báo. Tất cả ùa vào tôi ăn tươi nuốt sống. Nhai tôi ra máu đỏ ròng ròng. Con quỷ tham lam đi đi, đi đi. Tôi cố chống chọi. Vô ích. Đêm cứ thế trôi không cần biết. Tôi im lìm tôi như một nấm mồ.

3. Em bảo là sẽ qua thôi. Thế nào là sẽ qua? Rồi những mùa đông sau này tôi sẽ sống ra sao? Rồi những mùa hè? Những bữa tiệc bạn bè? Lúc đưa con đi học? Có thể nào còn một ý nghĩa gì đó nữa sao?
Không thể biết. Em đừng nói nữa. Em đâu có lạc lối như tôi đâu mà em biết. Tôi thấy mình sốt. Người nóng rực. Những ý nghĩ dạt trôi sóng đánh. Tôi hãi hùng đêm tối đen kịt. Sét nhằng nhịt trên trời. Tôi bơi biển rộng khôn cùng. Phía nào? Tôi biết bơi phía nào khôn cùng biển rộng?

(nguồn: TCSH số 220 - 06 - 2007)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương