Chùm thơ Phạm Dũng

16:47 16/10/2008
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...


Cỏ

Mở mắt: Nhớ
Nhắm mắt: Nhớ
Ngủ: Em hiện về trong những giấc mơ
Chết: Cỏ mọc trên nấm mồ
Cỏ là nỗi nhớ khi tôi tan vào đất
Là khát khao mãi mãi về em
Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mật
Dâng lên em cùng những hạt sương đêm
Ta nhờ cỏ nói những lời đắm say, dịu dàng, chân thật
Khi ta nằm dưới nấm mồ

Thơ viết lúc nửa đêm

1. Tôi lạc vào đường yêu. Ngơ ngác hoảng sợ. Những thói thường xưa thay  đổi - lộng lẫy như những cây nấm độc khiến tôi kinh hãi.
Dòng sông không còn lặng lờ trôi. Không còn tiếng sáo yên bình. Tiếng tre kẽo kẹt.
Như có tiếng còi báo động B52 khốc liệt những năm xưa ám ảnh. Em đừng bất công với tôi. Tôi đâu có lỗi gì. Tôi không tự định đoạt được mình. Không phải tôi muốn thế.
Nhợt nhạt như xác chết ngâm nước lâu ngày tôi lôi tôi lên. Tươi rói như hoa vào lúc đương thì tôi lạ lẫm thấy mình không còn là mình nữa. Những nhân vật bị xô dạt gạt phăng. Những nói cười vợ con hóa thành ảo ảnh. Như phim âm bản cuộc đời thằng tôi còn cuộc đời chính nằm mãi ở một tỉnh lẻ xa xôi phía Tổ quốc nơi đang có em.
Thế nào là nỗi khổ. Niềm vui. Sự sống. Cái chết. Tất cả như được định nghĩa lại.
Tôi yêu tôi cũng ghét tôi cùng cực. Những ý nghĩ giày vò khiến đêm lặng câm mà như có tiếng sóng gầm, biển bờ bão tố. Con thuyền tôi mất phương hướng.

2. Tôi khát em như đứa trẻ khát sữa. Tôi sợ em như dơi sợ ánh mặt trời. Tâm hồn tôi va đập. Cánh rừng. Những con thú hoang. Tiếng thét gầm hổ báo. Tất cả ùa vào tôi ăn tươi nuốt sống. Nhai tôi ra máu đỏ ròng ròng. Con quỷ tham lam đi đi, đi đi. Tôi cố chống chọi. Vô ích. Đêm cứ thế trôi không cần biết. Tôi im lìm tôi như một nấm mồ.

3. Em bảo là sẽ qua thôi. Thế nào là sẽ qua? Rồi những mùa đông sau này tôi sẽ sống ra sao? Rồi những mùa hè? Những bữa tiệc bạn bè? Lúc đưa con đi học? Có thể nào còn một ý nghĩa gì đó nữa sao?
Không thể biết. Em đừng nói nữa. Em đâu có lạc lối như tôi đâu mà em biết. Tôi thấy mình sốt. Người nóng rực. Những ý nghĩ dạt trôi sóng đánh. Tôi hãi hùng đêm tối đen kịt. Sét nhằng nhịt trên trời. Tôi bơi biển rộng khôn cùng. Phía nào? Tôi biết bơi phía nào khôn cùng biển rộng?

(nguồn: TCSH số 220 - 06 - 2007)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân