Chùm thơ Nguyễn

14:47 13/05/2022


NGUYỄN

Ảnh: internet

Sóng Chăm

chân tượng rạn nắng xưa
bóng xiêm y trắng
                        đỏ
                            huyễn
                                    chìm
tiếng kèn trườn trên klaong1 khô
vết chân vây phai quanh nấm kut2

vừng trời nhói nứt
không đâu tím nhắc bằng lăng
không ai đếm cừu  truông cát
hột hột hột lòng giếng
                                    mưa
                                                vang

mặn gầy vai nhỏ
mương trôi chưa về
nước mắt du canh
biển phai hải sử núi cạn cổ thi
ngấn tóc mơn bay thổ cẩm rỡ ràng

khoảng đồi đói gió
thức âm u cát cuộn cỏ gai về
yoni3 trơ xanh sóng rạn.
____________________
1. Hũ đựng xương trán sau hỏa táng, theo tục người Chăm Ahier.
2. Khu nghĩa địa theo dòng họ mẹ của người Chăm (chế độ mẫu hệ).
3. Sinh thực khí nữ.



Khải huyền mới

Vào ngày sau hết
Rắn nói với thỏ
Tôi sẽ được đặc cách mang đôi cánh bồ câu
 mập nói với cừu
Tôi sẽ được ưu tiên mang vây  hồi
 tử nói với  tót
Tôi sẽ được chiếu cố cặp sừng linh dương
Nhện độc nói với ong mật
Tôi sẽ được tặng đôi mắt loài ruồi giấm

Phù thủy nói với em   sinh
Những phù phép của ta chỉ để trị rôm sảy
 những nhà biệt phái, luật 
Sẽ kết hôn với người đàn  họ từng ném đá
Chính trị gia nói với  nhân
Chúng tôi sẽ được thay bằng trái tim nhà thơ

Chẳng phải thế sao, Người,
Bên giếng nước, làn tóc dài của người đàn  dị giáo
Mùi dầu thơm rửa chân kẻ tử 
Thịt da thối rữa của cái tử thi trong hầm mộ
Đã từng địa đàng trong khoảnh khắc

Các chiến xa  kị binh được trả về cho Pharaoh bên bờ kia Biển Đỏ
Bánh mana vẫn rơi trắng trời khi giống dân  lệ tỉnh giấc buổi sáng ấy
 không  con rắn nào được treo lên bởi thiên hùng ca đã được xé đi viết lại

Khởi thủy  con người lặng thinh
Kết thúc cũng  con người lặng thinh.

Làm sao  thể tin
Vào một ngày sau hết
Cuốn sách Khải huyền được ai đó viết lại
Bắt đầu bằng một dữ liệu giản đơn:
- Vào thời kỳ vắng bóng Con Người...
trong bóng tối, trên cành táo trụi lá, một con rắn lột xác
 người đàn  khoác vảy rắn,
ra đi.

(TCSH398/04-2022)



 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.