NGUYỄN
Ảnh: internet
Sóng Chăm
chân tượng rạn nắng xưa
bóng xiêm y trắng
đỏ
huyễn
chìm
tiếng kèn trườn trên klaong1 khô
vết chân vây phai quanh nấm kut2
vừng trời nhói nứt
không đâu tím nhắc bằng lăng
không ai đếm cừu dê truông cát
hột hột hột lòng giếng
mưa
vang
mặn gầy vai nhỏ
mương trôi chưa về
nước mắt du canh
biển phai hải sử núi cạn cổ thi
ngấn tóc mơn bay thổ cẩm rỡ ràng
khoảng đồi đói gió
thức âm u cát cuộn cỏ gai về
yoni3 trơ xanh sóng rạn.
____________________
1. Hũ đựng xương trán sau hỏa táng, theo tục người Chăm Ahier.
2. Khu nghĩa địa theo dòng họ mẹ của người Chăm (chế độ mẫu hệ).
3. Sinh thực khí nữ.
Khải huyền mới
Vào ngày sau hết
Rắn nói với thỏ
Tôi sẽ được đặc cách mang đôi cánh bồ câu
Cá mập nói với cừu
Tôi sẽ được ưu tiên mang vây cá hồi
Sư tử nói với bò tót
Tôi sẽ được chiếu cố cặp sừng linh dương
Nhện độc nói với ong mật
Tôi sẽ được tặng đôi mắt loài ruồi giấm
Phù thủy nói với em bé sơ sinh
Những phù phép của ta chỉ để trị rôm sảy
Và những nhà biệt phái, luật sĩ
Sẽ kết hôn với người đàn bà họ từng ném đá
Chính trị gia nói với tù nhân
Chúng tôi sẽ được thay bằng trái tim nhà thơ
Chẳng phải thế sao, Người,
Bên giếng nước, làn tóc dài của người đàn bà dị giáo
Mùi dầu thơm rửa chân kẻ tử tù
Thịt da thối rữa của cái tử thi trong hầm mộ
Đã từng địa đàng trong khoảnh khắc
Các chiến xa và kị binh được trả về cho Pharaoh bên bờ kia Biển Đỏ
Bánh mana vẫn rơi trắng trời khi giống dân nô lệ tỉnh giấc buổi sáng ấy
Và không có con rắn nào được treo lên bởi thiên hùng ca đã được xé đi viết lại
Khởi thủy là con người lặng thinh
Kết thúc cũng là con người lặng thinh.
Làm sao có thể tin
Vào một ngày sau hết
Cuốn sách Khải huyền được ai đó viết lại
Bắt đầu bằng một dữ liệu giản đơn:
- Vào thời kỳ vắng bóng Con Người...
trong bóng tối, trên cành táo trụi lá, một con rắn lột xác
và người đàn bà khoác vảy rắn,
ra đi.
(TCSH398/04-2022)
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ