Chùm thơ Nguyễn Thụy Kha

10:23 04/06/2010
NGUYỄN THỤY KHABầu trời dưới anh

Nhạc sĩ - nhà thơ Nguyễn Thụy Kha - Ảnh: nhacvietplus.vietnamnet.vn

Bầu trời chợt dưới anh
bay bay bay
                        anh trên mây trên em
những giao thoa dập dồn mùa hè tích điện
ngụt mây

anh những tưởng anh vĩnh viễn mất bay
thì tuyệt vọng lại cho anh hy vọng
những áng mây thân hình mơ mộng
trôi dạt về từ thuở hồng hoang

giữa không gian anh dường như lạc lối
bay vào mây ẩm ướt bồng bềnh
mưa rơi ngược lên anh
những cơn mưa thơm mùi men rượu

anh cứ bay đến mất tín hiệu
đến hiểm nguy. Bất chấp. Vẫn bay
chợt hạ cánh mà không loạn nhiễu
và bầu trời lại lướt trên anh.


Anh mang buồn đi về phía biển


Như Lạc Long Quân buộc lòng phải giã biệt Âu Cơ
anh mang buồn đi về phía biển
tất cả những dòng sông thương anh đều nhuốm buồn chảy đến
những dòng sông từng in bóng em ngây thơ

em vụt tới dại cuồng rồi vụt biến như mơ
để anh một mình ngẩn ngơ tan nát
nỗi nhớ. Nỗi buồn. Nỗi thèm. Nỗi khát
cứ hòa vào nhau chảy lênh láng ngày đêm

không lúc nào là em không hiện lên
giữa mộng mị giữa những cơn thao thức
sao em đã hồi sinh anh lại giết anh lập tức
hay là anh chỉ đáng kiếp phù du

biển mênh mang không nguôi nổi ưu tư
nỗi buồn cứ hỏi anh, em đi đâu? em trốn đâu? hờ hững
hỏi không được buồn khóc thầm trước sóng
rồi câm lặng quay đầu chảy ngược lại tìm em...


Trước gương


Khung gương này từng in thân hình em
giờ chất đầy từng ngày từng ngày vắng

anh cố thoát từng cô đơn trĩu nặng
thì cô đơn lại trĩu nặng hơn

anh cố xóa hết ám ảnh em bằng những người đàn bà khác trước khung gương
thì thân hình em lại bước ra chiếm lĩnh

anh cố nghĩ rằng em đang bên mê đắm
thì xa xăm cứ thấm buốt vào anh

có sự khỏa thân nào trinh trắng mong manh
hai thế giới truyền sang nhau bí ẩn

ta như quái thai hai đầu hai thân bốn tay bốn cẳng
thứ quái thai hoài thai một mộng mơ

giờ khung gương cứ lạnh lẽo bơ vơ
anh là người mà không ra người nữa

(140/10-00)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • L.T.S: Hồng Thế, tên thật Phan Hồng Thế, sinh năm 1948 tại Bố Trạch, Bình Trị Thiên. Anh có thơ in từ năm 1973 trên các báo Văn nghệ Quảng Bình, Văn nghệ Bình Trị Thiên và Tạp chí Sông Hương. Hồng Thế là một tác giả cầm càng gieo hạt đích thực. Thơ anh giàu âm hưởng đồng quê hòa quyện nhuần nhuyễn với chất suy tư phóng khoáng của người lính.

  • Thanh Thảo - Lý Hoài Xuân - Dương Thành Vũ - Tuyết Nga - Lê Minh Quốc - Nguyễn Hữu Quý - Trần Văn Hội - Nguyễn Duy

  • Nguyễn Hồng Vinh - Trần Nhuận Minh - Lê Vi Thủy - Vĩnh Nguyên - Phan Lệ Dung - Từ Nguyễn - Phan Văn Chương - Phùng Sơn - Đào Tấn Trực - Đức Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan


  • NGUYỄN HỚI THỌ

  • Trương Kiến Giang - Phan Kỷ Sửu - Nguyễn Trọng Tạo - Kim Liên - Xuân Hoàng - Vĩnh Nguyên

  • Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm

  • TỪ HOÀI TẤN

                Tặng bạn cũ

  • Trong cơn hoang dại bung mình, Hà Duy Phương chợt ngưng mọi giác quan để lắng nghe nỗi kiệt khô của tình yêu sắp sửa. Cái nghiêng mình kỳ diệu này khiến đêm tái sinh bay ngang tháp cổ như một cánh bướm ma rã rời đuối mộng giữa mùa hoang ngốt gió.

  • Ngô Minh - Đỗ Văn Khoái - Tôn Nữ Thu Thủy - Nguyễn Phi Trinh - Văn Lợi - Nguyễn Như Mây - Hồng Thế - Thiệp Đáng

  • Nguyễn Tất Hanh - Phạm Nguyên Tường - Hồng Nhu - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Châu Thu Hà - Hoàng Ngọc Quý - Nguyễn Đạt - Đoàn Mạnh Phương - Bạch Diệp - Mai Nam Thắng - Kiều Trung Phương - Từ Nguyễn - Hoàng Lộc - Trần Thị Huyền Trang - Lê Huy Quang - Lê Anh Dũng

  • Vương Kiều - Bùi Phan Thảo - Bảo Cường - Nhất Lâm - Nguyễn Quỳnh Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Tuất - Phan Trung Thành - Mai Văn Phấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Cang - Phan Lệ Dung - Nguyễn Thiền Nghi - Đỗ Văn Khoái - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong