NGUYỄN THIỆN ĐỨC
Ảnh: internet
Ánh sáng của đêm thẳm
có cần phải nói ra điều đó không em
có cần phải nói ra rằng những đóa hoa kia nó mê hoặc
không phải ở sắc màu mà là ở hương vị hiến dâng
có cần phải nói ra rằng
lẩn tránh chính là đối diện một cách thầm lặng
có cần phải nói ra như vậy không
hỡi mùa thu xa thẳm?
thân xác sinh ra không phải để hiến dâng mà là đôi mắt
thân xác không đủ khả năng hiến dâng
ngay cả trái tim dẫu có quyền hạn và phép mầu đến đâu
cũng không thể có “ngôn ngữ hiến dâng”
chỉ có đôi mắt mới đủ sức hiến dâng bằng sự dốc cạn
chỉ có đôi mắt mới đủ sức dốc cạn cho sự hiến dâng
tình yêu không phải là thứ âm thanh ngân lên từ rỗng không
sự ngăn cách đã nối tình yêu chúng ta lại bằng sự im lặng
sự ngăn cách đã nối tình yêu chúng ta lại bằng sự nhớ nhung
giống như ánh sáng đã nối mặt trăng với mặt trời
giống như ánh sáng đã nối mặt trời với muôn vì sao
nhưng ánh sáng của vầng trăng không phải do mặt trời
mà là đêm thẳm
có cần phải nói ra như thế không em
hỡi mùa thu xanh thẳm?
Sự sâu thẳm của bóng đêm
quấn đêm lại thật chặt
và nằm ngủ một mình trong cô đơn thênh thang
chẳng cần cài nút
bóng tối quá rộng không đủ chỗ cho nỗi buồn lăn trở
khiến côi cút lòi chân ra ngoài
cảm thấy lạnh run
giờ mới hiểu nổi vì sao
mặt trời luôn cóng run bởi sức nóng của mình
trên bờ mi thăm thẳm của im lặng
những giọt nước mắt từ tận đáy tiếng khóc
rừng rựng lăn ra
đọng lại trên khuôn ngực ánh sáng
… tấp vào một sa mạc rực rỡ óng vàng
sau khi gắng sức để bơi qua vùng da thịt trắng nõn của đêm tối
đôi mắt rào rạt đẹp mê hồn của nàng ngước lên dưới ánh trăng như một đại dương mênh mông
trinh khiết khỏa thân
mùi hương của những cơn sóng hừng hực
sao?... sự cao quý không cho phép hay lòng tự trọng
nhưng nỗi đau đã kịp cuối xuống bọc lấy niềm ngạo mạn ngất ngưởng của ta như bọc lấy một đứa trẻ
nàng quá rạng rỡ trong trái tim tôi
giống như đêm tối đã rạng rỡ bởi sự sâu thẳm
giống như nỗi buồn đã rạng rỡ bởi những giọt nước mắt
guộn nhớ thương lại
như hoàng hôn cuộn lại ánh ráng
nằm nghe ánh trăng ngoài kia du dương
… “chỉ có những giọt nước mắt thực sự mới có thể lau khô được nỗi buồn”…
(TCSH357/11-2018)
Tải mã QRCode
BÙI ĐỨC VINHGiai điệu tháng ba
PHẠM HÀ DUYÊNBà ngoại
Hồ Thế Hà - Lưu Lam Thi - Đàm Lan - Đoàn Mạnh Phương - Vương Anh - Mai Hoàng Mai - Nguyệt Đình - H Man - Lê Lâm Ứng - Văn Hữu Tứ - Nguyễn Thế Thắng
CHU THẾ LUYẾNMẹ
HOÀNG THỊ BÍCH THUẦNGiấc mơ con chữ
Trịnh Thanh Sơn - Lê Viết Xuân - Mai Văn Phấn - Thúy Nga - Hoàng Niên - Nguyễn Nhã Tiên - Nguyễn Sĩ Cứ - Nguyễn Quân - Nguyễn Khoa Như Ý - Văn Cầm Hải - Phạm Hồ Thu
Trinh Đường - Thi Hoàng - Tô Hoàn - Trương Quân - Lê Thị Mây - Ngô Minh - Tôn Nữ Như Ngân - Hoàng Cầm - Hồng Thị Vinh
LIÊN NAMBóng hình
Liên An - Bảo Định Giang
Nguyễn Thiền Nghi - Lê Ngã Lễ - Đỗ Hoàng - Phạm Hà Duyên - Nguyễn Sĩ Cứ - Tân Lĩnh - Vũ Minh Thúy
TRẦN ANH DŨNGNgôi nhà của Mẹ
THANH THẢONếu tôi biết...
LƯU XÔNG PHAMột mình
TRẦN ĐĂNG KHOAVới bạn
THU NGUYỆTVô thường
Lưu Lam Thi - Ngô Thế Oanh - Lê Mai - Phan Huyền Thư - Lê Nhân - Dương Viết Hòa - Trần Anh Dũng - Hồng Thị Vinh - Nguyễn Duy Ninh - Lê Huy Quang - Duy Phi
HOÀNG CẦMChỉ biết nói cùng mẹ
Ngô Thái Dương - Đinh Thị Như Thúy - Khaly Chàm - Tuệ Lam - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Đoàn Mạnh Phương - Nguyễn Nguyên An - Mai Bá Ấn - Hồ Thế Hà - Lê Ngã Lễ - Hồng Thị Vinh - Từ Nguyễn - Trần Hữu Lục - Cao Hạnh - Phạm Nguyên Tường - Trần Hữu Dũng - Đoàn Lê - Trần Văn Hội - Đoàn Thị Tảo - Thiên Thanh - Trần Thị Linh Chi - Trần Hoàng Phố - Lưu Ly - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Loan - Inrasara - Nguyễn Tiến Chủng - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Phấn
Lê Huy Quang - Kiều Trung Phương - Nguyễn Văn Quang - Phan Trung Thành - Hà Đức Ái - Cao Quảng Văn - Đỗ Hướng - Lê Vi Thủy - Nguyên Tiêu - Trương Minh Phố - Hoàng Xuân Thảo - Phạm Bá Nhơn - Lê Huy Hạnh - Ngô Cang - Trương Nam Hương - Ngàn Thương - Võ Ngọc Lan - Võ Văn Hoa - Hồ Đắc Thiếu Anh - Tôn Phong - Châu Thu Hà - Lâm Xuân Vi - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong - Dzạ Lữ Kiều - Nguyễn Thị Hồng Ngát - Đức Sơn
NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về