NGUYỄN THIỆN ĐỨC
Ảnh: internet
Ánh sáng của đêm thẳm
có cần phải nói ra điều đó không em
có cần phải nói ra rằng những đóa hoa kia nó mê hoặc
không phải ở sắc màu mà là ở hương vị hiến dâng
có cần phải nói ra rằng
lẩn tránh chính là đối diện một cách thầm lặng
có cần phải nói ra như vậy không
hỡi mùa thu xa thẳm?
thân xác sinh ra không phải để hiến dâng mà là đôi mắt
thân xác không đủ khả năng hiến dâng
ngay cả trái tim dẫu có quyền hạn và phép mầu đến đâu
cũng không thể có “ngôn ngữ hiến dâng”
chỉ có đôi mắt mới đủ sức hiến dâng bằng sự dốc cạn
chỉ có đôi mắt mới đủ sức dốc cạn cho sự hiến dâng
tình yêu không phải là thứ âm thanh ngân lên từ rỗng không
sự ngăn cách đã nối tình yêu chúng ta lại bằng sự im lặng
sự ngăn cách đã nối tình yêu chúng ta lại bằng sự nhớ nhung
giống như ánh sáng đã nối mặt trăng với mặt trời
giống như ánh sáng đã nối mặt trời với muôn vì sao
nhưng ánh sáng của vầng trăng không phải do mặt trời
mà là đêm thẳm
có cần phải nói ra như thế không em
hỡi mùa thu xanh thẳm?
Sự sâu thẳm của bóng đêm
quấn đêm lại thật chặt
và nằm ngủ một mình trong cô đơn thênh thang
chẳng cần cài nút
bóng tối quá rộng không đủ chỗ cho nỗi buồn lăn trở
khiến côi cút lòi chân ra ngoài
cảm thấy lạnh run
giờ mới hiểu nổi vì sao
mặt trời luôn cóng run bởi sức nóng của mình
trên bờ mi thăm thẳm của im lặng
những giọt nước mắt từ tận đáy tiếng khóc
rừng rựng lăn ra
đọng lại trên khuôn ngực ánh sáng
… tấp vào một sa mạc rực rỡ óng vàng
sau khi gắng sức để bơi qua vùng da thịt trắng nõn của đêm tối
đôi mắt rào rạt đẹp mê hồn của nàng ngước lên dưới ánh trăng như một đại dương mênh mông
trinh khiết khỏa thân
mùi hương của những cơn sóng hừng hực
sao?... sự cao quý không cho phép hay lòng tự trọng
nhưng nỗi đau đã kịp cuối xuống bọc lấy niềm ngạo mạn ngất ngưởng của ta như bọc lấy một đứa trẻ
nàng quá rạng rỡ trong trái tim tôi
giống như đêm tối đã rạng rỡ bởi sự sâu thẳm
giống như nỗi buồn đã rạng rỡ bởi những giọt nước mắt
guộn nhớ thương lại
như hoàng hôn cuộn lại ánh ráng
nằm nghe ánh trăng ngoài kia du dương
… “chỉ có những giọt nước mắt thực sự mới có thể lau khô được nỗi buồn”…
(TCSH357/11-2018)
Tải mã QRCode
TRẦN HẠ VI
Bạn đọc hẳn sẽ đặt nhiều dấu hỏi phía sau câu thơ “Là trở về thăm một chuyến sắp đi xa”. Như là sự trở về
nơi hoang vu cõi lòng “thả lên vòm trời đêm một nắm lung linh”, tác giả Nguyễn Thanh Hải đã thử tưởng đến cuộc trùng phùng với vĩnh cửu.
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
ĐINH PHƯƠNG
Vũ Dy - Khaly Chàm - Đặng Văn Sử - Phan Nam - Trần Văn Lợi - Hồng Chinh - Lâm Bằng - Np Phan - Nguyên Chương - Đỗ Thị Nhạn
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
TRẦN VĂN THIÊN
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
LÊ THÀNH NGHỊ
NGUYỄN CHÍ NGOAN
Châu Thu Hà - Phan Duy - Hoàng Thụy Anh - Mai Văn Hoan - Nguyen Su Tu - Ngưng Thu - Võ Ngột
PHẠM VĂN VŨ
TRẦN QUỐC TOÀN
NGUYỄN MINH KHIÊM
NGUYỄN HƯNG HẢI
LGT: Khánh Linh là bút hiệu dành cho thơ của Trần Thị Huê (sinh 1970 ở Quảng Ninh, Quảng Bình), tác giả của 3 tập thơ đã xuất bản: Giấc mơ nhật thực (2012, giải thưởng Lưu Trọng Lư năm 2017), Giữa tro và cõi sống (2014), Mặt trời đến lớp (thơ thiếu nhi, 2017).
Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Hoàng Thọ - Hoa Nguyên - Trần Đức Tín - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Thanh - Mai Diệp Văn - Lưu Xông Pha
Đinh Hạ - Vũ Tư
NGUYỄN TRỌNG TẠO