Chùm thơ Nguyễn Thị Tuyết Nhung

09:13 27/11/2008
NGUYỄN THỊ TUYẾT NHUNGBút danh: Hàn HuyênNgày sinh: 02-07-1983Quê quán: Hội An- Quảng Nam

Quan niệm làm thơ của tác giả:
 Với tôi làm thơ là một cách bày tỏ tâm sự. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là một nhà thơ, cũng như chưa bao giờ nghĩ đến việc làm thơ như một niềm đam mê. Chỉ khi tôi phải trải qua một giai đoạn khó khăn trong khoảng đời của mình, tôi mới nghĩ đến việc làm thơ.
Từ đó, tôi nhận ra cuộc sống có những điều rất tốt đẹp, và có lẽ còn bao dung hơn đối với những người xung quanh. Bây giờ thì tôi thật sự yêu thích việc làm thơ. Đó không chỉ để gởi gắm tâm sự của mình nữa mà còn để chia sẻ với nhiều người khác.

Hoa trinh nữ

Cuộc đời nhiều ham muốn
Sao em mãi khép mình
Bàn tay người dưng chạm
Chưa chi đã chối từ.

Tình yêu nhiều mật ngọt
Em sợ nếm rồi say
Tự khép mọi chớm nở
Bằng né tránh thờ ơ.

Người qua đường thấy lạ
Ghé đến một lần thôi
Em rủ mình dưới nắng
Còn ai để đợi chờ?

Tình yêu cần can đảm
Đón nhận đừng hoài nghi
Nép mình tự vệ mãi
Đến bao giờ em yêu?

Cửa Đại đêm

Những chiếc chiếu trên bãi biển còn nhớ
Một đêm nào em đã ngồi cạnh anh
Giữa đám bạn bè cùng chung cây đèn biển
Anh nửa đùa: Cần gì! Đã có đèn nguyệt soi
Ngửng mặt nhìn trời chung ý nghĩ
Biển đêm mịt mù có trăng là tất cả.
Nhưng em hiểu lời anh thẳm sâu hơn những gì anh nói
Đèn nguyệt cho chúng mình niền tin ở trường tồn
Cũng như sóng có bao giờ ngừng sủi bọt
Trong tiếng hát của cây đàn ghita
Vẫn lắng nghe tiếng gào của biển
Gió thổi từ phương xa
Mang vị mặn
Cho nụ hôn đôi tình nhân đằm thắm mặn mà.

Anh biết chăng
Khi vầng trăng khuyết
Biển lung linh hơn nhiều nhờ những ngọn đèn bấc nhỏ nhoi
Có thể bé nhỏ là những gì anh không muốn
Nhưng góp ánh sáng hồng để tạo nên sắc đỏ giữa biển khơi
Có thể tình em bé mỏng như ngọn bấc
Nhưng không hão huyền như trăng sáng trên cao.
Em
Cũng như tiếng gào của biển
Lặng lẽ âm thầm mà dữ dội rứt trong tim
Tình yêu em không mang sắc bạc huy hoàng
Mà mang màu hồng thành khẩn
Bé nhỏ đến vô hình
Chỉ nhìn trời anh có biết đất chăng?

Ngọn gió

Em thường tự ví mình là gió
Mỗi  lần băng qua là mỗi lần lá khô mọc cánh
Là mỗi  lần lá chuối xanh cũng thành chiếc quạt
Lùa gió về phía anh.
Tiếng của gió như tiếng gào của sóng
Tiếng hư vô vì bức bách mà thét vang

Em thường tự ví mình là gió
Muốn xới  tung đất trời  vì cô đơn quá đỗi
Nhiều bụi bặm đã theo em
Chỉ có anh còn đứng lại
Gió ghen với  mái tóc mọi  cô thiếu nữ
Đến chọc hoài làm nguyệt lão gỡ mỏi tay
Ngọn gió không có hình nhưng muốn để lại  dáng
Tốc áo dài làm duyên.

Em thường tự ví mình là gió
Đến được chỗ anh phải lần qua bao lầm lỡ
Chỉ mong cuốn được anh thôi.

(nguồn: TCSH số 205 - 03 - 2006)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Trần Vũ Long - Trần Tiến Dũng - Vĩnh Khôi - Nguyễn Hoa - Đoàn Mạnh Phương - Tôn Phong - Phạm Dạ Thủy - Phan Huyền Thư

  • Phan Văn Từ - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Tất Hanh - Nguyên Quân - Dương Thu Hằng  

  • THANH THẢO     Kính viếng hương hồn anh Hoàng Đình Thạnh

  • Lâm Thị Mỹ Dạ - Diễm Châu - Nguyễn Thị Thái - Lê Anh Dũng - Lưu Ly - Nguyễn Hữu Quý - Lê Viết Xuân - Duy Từ - Trần Hữu Lục - Phan Văn Chương - Lâm Bằng

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Trần Hạ Tháp - Huỳnh Thúy Kiều - Lê Ngã Lễ

  • Trương Vĩnh Tuấn - Bùi Minh Quốc - Lê Lâm Ứng - Nguyễn Quang Hà - Châu Nho

  • Lê Thu Thuỳ - Nguyễn Thị Khánh Minh - Vũ Thị Kim Liên - Trần Kim Hoa - Văn Đắc - Văn Công Hùng - Đức Sơn - Huỳnh Đường

  • Bùi Quang Thanh - Nguyễn Thụy Kha - Nguyễn Ngọc Hưng - Vũ Huy Long - Nguyễn Hàn Chung - Mai Ngọc Thanh - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Thị Thục Trang

  • Sinh năm 1955 tại Phú cát, Bình ĐịnhTiến sĩ khoa học, Phó chủ nhiệm khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Huế.Hội viên Hội Nhà văn Việt NamĐã được nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và Trung ương.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh nhân chuyến đi Trung Quốc vừa qua.

  • HOÀNG CÁT…Ta chẳng tham giành chi nữa hếtChỉ mong sao thân kiếp con ngườiỞ đâu đâu, và ai ai cũng đượcSống như ta đã được sống trên đời.

  • Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương

  • Tên thật: Trần Văn MườiSinh ngày 9.9.1982 tại Đông Yên, Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ AnTốt nghiệp Đại học sư phạm Huế (Khoa ngữ văn)Đã có thơ, truyện đăng trên nhiều báo chí Trung ương và địa phương với các bút danh: Đinh Hạ, Minh Châu Trần, Trần Đông Yên Phương.Giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát của Báo Tuổi trẻ 2003.

  • Ditimloigiaicuocdoi là nickname của Bụi Trần đang “bế tắc chưa tìm lối thoát cho bệnh tật và đã sống như một phế phẩm suốt 5 năm tròn”. Thơ, hẳn là niềm ân sủng duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn của người bạn nhỏ đáng thương này dẫu Bụi Trần đang muốn khám phá nhiều thể loại khác nữa. Chúng tôi đọc được ở thơ Bụi Trần lời tri âm trong bản nhạc vút lên từ địa ngục của một nhạc sĩ quá cố. Nhưng ước vọng thoát khỏi niềm đau mang bản chất định nghiệp tại mỗi người là không lẫn lộn... TCSH

  • Điều bình thường lạ lẫm

  • Được nhìn lại Huế

  • Lê Vi Thủy - Thái Hải - Phạm Nguyên Tường - Lê Huy Hạnh - Nhất Lâm - Nguyễn Hoa