Chùm thơ Nguyễn Thị Tuyết Nhung

09:13 27/11/2008
NGUYỄN THỊ TUYẾT NHUNGBút danh: Hàn HuyênNgày sinh: 02-07-1983Quê quán: Hội An- Quảng Nam

Quan niệm làm thơ của tác giả:
 Với tôi làm thơ là một cách bày tỏ tâm sự. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là một nhà thơ, cũng như chưa bao giờ nghĩ đến việc làm thơ như một niềm đam mê. Chỉ khi tôi phải trải qua một giai đoạn khó khăn trong khoảng đời của mình, tôi mới nghĩ đến việc làm thơ.
Từ đó, tôi nhận ra cuộc sống có những điều rất tốt đẹp, và có lẽ còn bao dung hơn đối với những người xung quanh. Bây giờ thì tôi thật sự yêu thích việc làm thơ. Đó không chỉ để gởi gắm tâm sự của mình nữa mà còn để chia sẻ với nhiều người khác.

Hoa trinh nữ

Cuộc đời nhiều ham muốn
Sao em mãi khép mình
Bàn tay người dưng chạm
Chưa chi đã chối từ.

Tình yêu nhiều mật ngọt
Em sợ nếm rồi say
Tự khép mọi chớm nở
Bằng né tránh thờ ơ.

Người qua đường thấy lạ
Ghé đến một lần thôi
Em rủ mình dưới nắng
Còn ai để đợi chờ?

Tình yêu cần can đảm
Đón nhận đừng hoài nghi
Nép mình tự vệ mãi
Đến bao giờ em yêu?

Cửa Đại đêm

Những chiếc chiếu trên bãi biển còn nhớ
Một đêm nào em đã ngồi cạnh anh
Giữa đám bạn bè cùng chung cây đèn biển
Anh nửa đùa: Cần gì! Đã có đèn nguyệt soi
Ngửng mặt nhìn trời chung ý nghĩ
Biển đêm mịt mù có trăng là tất cả.
Nhưng em hiểu lời anh thẳm sâu hơn những gì anh nói
Đèn nguyệt cho chúng mình niền tin ở trường tồn
Cũng như sóng có bao giờ ngừng sủi bọt
Trong tiếng hát của cây đàn ghita
Vẫn lắng nghe tiếng gào của biển
Gió thổi từ phương xa
Mang vị mặn
Cho nụ hôn đôi tình nhân đằm thắm mặn mà.

Anh biết chăng
Khi vầng trăng khuyết
Biển lung linh hơn nhiều nhờ những ngọn đèn bấc nhỏ nhoi
Có thể bé nhỏ là những gì anh không muốn
Nhưng góp ánh sáng hồng để tạo nên sắc đỏ giữa biển khơi
Có thể tình em bé mỏng như ngọn bấc
Nhưng không hão huyền như trăng sáng trên cao.
Em
Cũng như tiếng gào của biển
Lặng lẽ âm thầm mà dữ dội rứt trong tim
Tình yêu em không mang sắc bạc huy hoàng
Mà mang màu hồng thành khẩn
Bé nhỏ đến vô hình
Chỉ nhìn trời anh có biết đất chăng?

Ngọn gió

Em thường tự ví mình là gió
Mỗi  lần băng qua là mỗi lần lá khô mọc cánh
Là mỗi  lần lá chuối xanh cũng thành chiếc quạt
Lùa gió về phía anh.
Tiếng của gió như tiếng gào của sóng
Tiếng hư vô vì bức bách mà thét vang

Em thường tự ví mình là gió
Muốn xới  tung đất trời  vì cô đơn quá đỗi
Nhiều bụi bặm đã theo em
Chỉ có anh còn đứng lại
Gió ghen với  mái tóc mọi  cô thiếu nữ
Đến chọc hoài làm nguyệt lão gỡ mỏi tay
Ngọn gió không có hình nhưng muốn để lại  dáng
Tốc áo dài làm duyên.

Em thường tự ví mình là gió
Đến được chỗ anh phải lần qua bao lầm lỡ
Chỉ mong cuốn được anh thôi.

(nguồn: TCSH số 205 - 03 - 2006)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Vĩnh Nguyên - Trần Thị Linh Chi - Lưu Ly - Triệu Nguyên Phong - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Ngàn Thương - Từ Nguyễn - Trần Tịnh Yên - Tuệ Lam - Lê Huỳnh Lâm

  • Nguyễn Xuân Sanh - Trần Mạnh Hảo - Ý Nhi - Võ Văn Trực - Văn Tăng - Trần Hải Sâm - Thúc Hoàng - Quốc Minh - Trần Hữu Lục

  • Trần Trình Lãm - Châu Thu Hà - Nguyễn Tiến Chủng - Trịnh Hải Yến - Khaly Chàm - Nguyễn Quang Hưng - Huỳnh Ngọc Lan - Đông Hương

  • LTS: Phan Duy nhân là bút hiệu của một nhà thơ quen biết với bạn đọc trẻ miền Nam từ đầu những năm 60. Tên thật là Phan Chánh Dinh sinh năm 1941 quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Hải, Bình Trị Thiên, trưởng thành trong phong trào đấu tranh yêu nước của sinh viên Huế. “Thư gửi các bạn sinh viên” của anh in ở tuần báo Sinh viên Huế năm 1964 có thể xem là bài thơ mở đầu cho dòng thơ ca tranh đấu của tuổi trẻ đô thị miền Nam trong tù (Côn Đảo 1968-1973) và sau ngày giải phóng Phan Duy Nhân vẫn tiếp tục sáng tác, dù ít xuất hiện trên báo chí.

  • LTS: Hoàng Vũ Thuật, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam sinh năm 1945 ở Lệ Ninh - Bình Trị Thiên. Xuất thân là một giáo viên, sau chuyển qua làm công tác văn nghệ. Bạn đọc đã quen tên anh trên các mặt báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Tập thơ “Những bông hoa trên cát” xuất bản 1980 đã khẳng định bước đi ban đầu khá vững tay của anh.

  • THANH THẢOKhối vuông ru-bích

  • Lý Hoài Xuân - Nguyễn Loan - Trương Kiến Giang - Xuân Diệu - Chế Lan Viên - Nguyễn Hới Thọ - Nguyễn Hoa - Nguyễn Hữu Quý - Dương Toàn Thắng

  • ĐINH CƯỜNGCào lá ngoài sân đêm

  • Đức Sơn - Nguyễn Trường - Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Kiêm Thêm - Nhất Lâm - Nguyễn Man Kim - Phạm Thị Điểm

  • Thu Bồn - Nguyễn Duy - Ngô Thế Oanh - Nguyễn Thụy Kha - Thế Dũng - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan

  • NGUYỄN NGỌC PHÚBuổi sáng

  • LƯU QUANG VŨ...Và anh tồn tại

  • LƯU TRỌNG LƯCó những vườn

  • NGUYỄN VĂN DINHCây Huế Trong vườn Bác

  • Văn Lợi - Tôn Nữ Thu Thủy - Võ Quê - Phạm Hữu Xướng

  • LTS: Trần Thị Hiền sinh ngày 4-9-1955 tại Bình Trị Thiên. Chị là cây bút nữ có nhiều triển vọng. Thơ Trần Thị Hiền hồn hậu, trong sáng, tinh tế. Chị là người viết nhiều về đề tài lâm nghiệp. Trong hai cuộc thi của Bộ lâm nghiệp, Trần Thị Hiền hai lần được trao giải thưởng.

  • LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt

  • TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống

  • Huy Cận - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Hải Sâm - Lâm Hồng Tú