Chùm thơ Nguyễn Thị Tuyết Nhung

09:13 27/11/2008
NGUYỄN THỊ TUYẾT NHUNGBút danh: Hàn HuyênNgày sinh: 02-07-1983Quê quán: Hội An- Quảng Nam

Quan niệm làm thơ của tác giả:
 Với tôi làm thơ là một cách bày tỏ tâm sự. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là một nhà thơ, cũng như chưa bao giờ nghĩ đến việc làm thơ như một niềm đam mê. Chỉ khi tôi phải trải qua một giai đoạn khó khăn trong khoảng đời của mình, tôi mới nghĩ đến việc làm thơ.
Từ đó, tôi nhận ra cuộc sống có những điều rất tốt đẹp, và có lẽ còn bao dung hơn đối với những người xung quanh. Bây giờ thì tôi thật sự yêu thích việc làm thơ. Đó không chỉ để gởi gắm tâm sự của mình nữa mà còn để chia sẻ với nhiều người khác.

Hoa trinh nữ

Cuộc đời nhiều ham muốn
Sao em mãi khép mình
Bàn tay người dưng chạm
Chưa chi đã chối từ.

Tình yêu nhiều mật ngọt
Em sợ nếm rồi say
Tự khép mọi chớm nở
Bằng né tránh thờ ơ.

Người qua đường thấy lạ
Ghé đến một lần thôi
Em rủ mình dưới nắng
Còn ai để đợi chờ?

Tình yêu cần can đảm
Đón nhận đừng hoài nghi
Nép mình tự vệ mãi
Đến bao giờ em yêu?

Cửa Đại đêm

Những chiếc chiếu trên bãi biển còn nhớ
Một đêm nào em đã ngồi cạnh anh
Giữa đám bạn bè cùng chung cây đèn biển
Anh nửa đùa: Cần gì! Đã có đèn nguyệt soi
Ngửng mặt nhìn trời chung ý nghĩ
Biển đêm mịt mù có trăng là tất cả.
Nhưng em hiểu lời anh thẳm sâu hơn những gì anh nói
Đèn nguyệt cho chúng mình niền tin ở trường tồn
Cũng như sóng có bao giờ ngừng sủi bọt
Trong tiếng hát của cây đàn ghita
Vẫn lắng nghe tiếng gào của biển
Gió thổi từ phương xa
Mang vị mặn
Cho nụ hôn đôi tình nhân đằm thắm mặn mà.

Anh biết chăng
Khi vầng trăng khuyết
Biển lung linh hơn nhiều nhờ những ngọn đèn bấc nhỏ nhoi
Có thể bé nhỏ là những gì anh không muốn
Nhưng góp ánh sáng hồng để tạo nên sắc đỏ giữa biển khơi
Có thể tình em bé mỏng như ngọn bấc
Nhưng không hão huyền như trăng sáng trên cao.
Em
Cũng như tiếng gào của biển
Lặng lẽ âm thầm mà dữ dội rứt trong tim
Tình yêu em không mang sắc bạc huy hoàng
Mà mang màu hồng thành khẩn
Bé nhỏ đến vô hình
Chỉ nhìn trời anh có biết đất chăng?

Ngọn gió

Em thường tự ví mình là gió
Mỗi  lần băng qua là mỗi lần lá khô mọc cánh
Là mỗi  lần lá chuối xanh cũng thành chiếc quạt
Lùa gió về phía anh.
Tiếng của gió như tiếng gào của sóng
Tiếng hư vô vì bức bách mà thét vang

Em thường tự ví mình là gió
Muốn xới  tung đất trời  vì cô đơn quá đỗi
Nhiều bụi bặm đã theo em
Chỉ có anh còn đứng lại
Gió ghen với  mái tóc mọi  cô thiếu nữ
Đến chọc hoài làm nguyệt lão gỡ mỏi tay
Ngọn gió không có hình nhưng muốn để lại  dáng
Tốc áo dài làm duyên.

Em thường tự ví mình là gió
Đến được chỗ anh phải lần qua bao lầm lỡ
Chỉ mong cuốn được anh thôi.

(nguồn: TCSH số 205 - 03 - 2006)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân