NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM
Ảnh: tư liệu
Giấc mơ trên đồi Trinh Nữ
là buổi sớm tinh mơ
những lá cỏ uống sương say mèm
uốn mình dậy muộn
Em cũng vậy
muốn trễ nải trong vòng tay anh
hát à ơi cơn ngái ngủ
Cát luồn vào lòng bàn chân em. Nhột nhạt
Và em. Mang hình hài của đồi… đồi cát… cát
là đêm qua
những tàn lửa đỏ li ti
bay lang thang
trên chập chùng cát trắng
lượn lờ dáng trinh thơ
ru êm nồng nàn giấc lạ.
Gió đỏng đảnh
thổi dấu chân em
Bay về phía biển. Buốt.
Nào anh!
hãy cùng em đi tìm tàn lửa
sót lại trên đồi Trinh Nữ1 từ đêm qua
Ngọn lửa đã cháy từ buổi hồng hoang
nghìn nghìn năm cũ
Ngọn lửa được sinh ra từ đá cuội
khai sinh cho một cội nguồn
ngọn lửa ủ cho anh và em
nồng ấm yêu đương
Em suốt đời ủ trong tay ngọn lửa
Bùng cháy. Ấm áp.
Bất chấp giá buốt trời đông.
----------------------
1 Đồi Trinh Nữ ở Bàu Trắng - Bắc Bình - Bình Thuận.
Thì trăng cũng đã chìm đáy giếng
Tối hôm qua…
Trăng đã chìm sâu vào đáy giếng
Ánh ngà đã xuyên hàng gạch cổ,
tựa đôi mắt anh bổi hổi nhìn đêm.
Dịu dàng anh.
Cũ càng em.
Hình như gió chùng chình muốn rơi xuống bờ vực rêu mềm,
nơi em một lần chực ngã.
Em nhớ bàn tay cuống quýt của anh
Mảnh như bàn tay con gái
Níu em đi qua mùa thu
Níu em đi qua những triền lá rụng
Đáy giếng cũng đầy lá rụng
Mùi rêu ẩm ướt kia,
hình như cũng bồi hồi, rung động
Khi cất lời gọi gió hoang đàng.
Thì em cũng đã buồn hơn,
… bên bờ giếng cổ đang tràn loang ánh nguyệt
Đêm nhợt nhạt lối về xa lắc.
Dòng sông nào thao thức mộng du
Rồi em cũng sẽ tiễn người bỏ bến xa mù
Mặc tiếng hót rã rời của cánh chim phỉ thúy.
(TCSH421/03-2024)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất