NGUYỄN THỊ LIÊN TÂM
Ảnh: tư liệu
Giấc mơ trên đồi Trinh Nữ
là buổi sớm tinh mơ
những lá cỏ uống sương say mèm
uốn mình dậy muộn
Em cũng vậy
muốn trễ nải trong vòng tay anh
hát à ơi cơn ngái ngủ
Cát luồn vào lòng bàn chân em. Nhột nhạt
Và em. Mang hình hài của đồi… đồi cát… cát
là đêm qua
những tàn lửa đỏ li ti
bay lang thang
trên chập chùng cát trắng
lượn lờ dáng trinh thơ
ru êm nồng nàn giấc lạ.
Gió đỏng đảnh
thổi dấu chân em
Bay về phía biển. Buốt.
Nào anh!
hãy cùng em đi tìm tàn lửa
sót lại trên đồi Trinh Nữ1 từ đêm qua
Ngọn lửa đã cháy từ buổi hồng hoang
nghìn nghìn năm cũ
Ngọn lửa được sinh ra từ đá cuội
khai sinh cho một cội nguồn
ngọn lửa ủ cho anh và em
nồng ấm yêu đương
Em suốt đời ủ trong tay ngọn lửa
Bùng cháy. Ấm áp.
Bất chấp giá buốt trời đông.
----------------------
1 Đồi Trinh Nữ ở Bàu Trắng - Bắc Bình - Bình Thuận.
Thì trăng cũng đã chìm đáy giếng
Tối hôm qua…
Trăng đã chìm sâu vào đáy giếng
Ánh ngà đã xuyên hàng gạch cổ,
tựa đôi mắt anh bổi hổi nhìn đêm.
Dịu dàng anh.
Cũ càng em.
Hình như gió chùng chình muốn rơi xuống bờ vực rêu mềm,
nơi em một lần chực ngã.
Em nhớ bàn tay cuống quýt của anh
Mảnh như bàn tay con gái
Níu em đi qua mùa thu
Níu em đi qua những triền lá rụng
Đáy giếng cũng đầy lá rụng
Mùi rêu ẩm ướt kia,
hình như cũng bồi hồi, rung động
Khi cất lời gọi gió hoang đàng.
Thì em cũng đã buồn hơn,
… bên bờ giếng cổ đang tràn loang ánh nguyệt
Đêm nhợt nhạt lối về xa lắc.
Dòng sông nào thao thức mộng du
Rồi em cũng sẽ tiễn người bỏ bến xa mù
Mặc tiếng hót rã rời của cánh chim phỉ thúy.
(TCSH421/03-2024)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường