Chùm thơ Nguyễn Thị Đạo Tĩnh

09:32 30/10/2008
...Bồng bồngBống bốngBông bông...


Hoa Dã Qùi

Vắt kiệt mình trong cơn khát đam mê
tự đốt cháy quên mình hoang dại
tự đốt cháy quên lòng tê tái
hoa Dã Qùi
vàng đến thắt lòng nhau!

Suốt cuộc đời không được chút nâng niu
cứ dâng hiến
cứ lặng thầm dâng hiến
hoa như thể nỗi niềm đau đớn
thổn thức chiều đông

Quá vô tình
Người có biết không
em như một đoá Qùi sơn cước
gió và mưa chẳng thể nào tắt được
cái màu tươi nguyên sơ!

Tự đốt mình trong cơn khát đam mê
hoa rực cháy một vùng biên ải
Dã Qùi
Dã Qùi
chờ chi Người đến hái

Chiều nay Người biết chăng!
 
Trốn tìm

I
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
em nhắm mắt
anh nhận phần đi trốn
quá tin mình tinh tường
quá tin anh lóng ngóng
em chẳng hé nhìn
vẫn nghĩ anh thua...

II
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
trời đã quá khuya
mở mắt đi tìm
anh trốn kỹ
em tìm hoài chẳng thấy...
em hỏi hàng cau
hàng cau bối rối
hỏi cây rơm già
cây rơm đứng lặng im

III
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
em mòn mỏi đi tìm
năm năm đợi
mười năm đợi
hai mươi năm ngóng đợi...

Bằn bặt sân trăng từ đấy
đi hết một vòng đời
trò chơi vẫn chưa xong...
                       
H.N muà thu

Đồng vọng

Mỗi khi buồn
Tôi thường đến bờ sông
Để được ngồi một mình
Ngắm dòng nước trôi
Như người ra đi không bao giờ trở lại
Ngắm những người đàn bà tưới rau trên cánh bãi
Ngắm loài hoa diếp dại
Nở như sao rắc đêm hè

Những bông hoa kể cho tôi nghe
Về nỗi nhọc nhằn đồng quê
Về những mảnh đời phù sa cơ cực
Về cả những tình duyên không sao bén được
Của bao người thôn nữ áo nâu
 
Ở đó
Tôi gặp người thiếu phụ tóc dài
Thăm thẳm mắt màu đêm Ả Rập
Chị thường hát ru con
Bài ca thời thiếu nữ
Giọng như lửa ủ
“Em đi lấy chồng
              trả yếm cho anh”

“Hoa cúc vàng nở ra
                  hoa cúc xanh”
Tìm đâu nữa chiếc yếm đào
                   thuở ấy
Em lấy chồng rồi
Làm sao anh thấy
Hoa tím chiều
Hoa tím cả lòng sông
Bồng bồng
Bống bống
Bông bông
Có dây tơ hồng mắc võng ngọn tre

Tôi trở về nhà
Mang theo câu ca thiếu phụ
Thấy mình như vừa được
Những người đàn bà
Trong màu hoa cúc tím
Lau khô nỗi buồn

(nguồn: TCSH số 217 - 03 - 2007)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương