Nguyễn Tất Hanh, sinh ngày 17/2/1954; Quê quán: Thủy Đường, Thủy Nguyên, Hải Phòng. Hội viên Hội Liên hiệp VHNT Hải Phòng. Với anh “Nghệ thuật là khó khăn, đòi hỏi người sáng tạo phải tốn nhiều công sức. Nó không phải cuộc dạo chơi mà là sự kiếm tìm, có thể hôm nay bội thu ngày mai lại mất mùa nhưng với tôi - sự hướng tới cái đẹp thì không bao giờ ngừng”.
Nhà thơ Nguyễn Tất Hanh - Ảnh: internet
Từ tháng 10/2012, Nguyễn Tất Hanh tình nguyện làm đại diện cho Tạp chí Sông Hương tại Hải Phòng, tạo điều kiện cho Tạp chí có thêm nhịp cầu nối với bạn đọc ở thành phố Hoa phượng đỏ.
SH xin giới thiệu những bài thơ anh vừa gửi đến.
NGUYỄN TẤT HANH
Ảo giác
À ơi !
Đêm nhung đêm lụa
Đêm về cõi xưa
gặp cơn gió hoang biền biệt
xa em
vẫn cảm mùi hương trong ấy
Cõi xưa
ác mộng vừa qua
mở một chân trời chờn chợn
Tình qua…
sông âm thầm chảy
từ huyết quản máu dồn về nơi ấy
nói với tôi máu sợ thay lòng
Cõi xưa…
ơi cõi xưa !
Sáo đã sang sông máu giờ vẫn đỏ
Ngoảnh trông tứ bề dày lên nỗi gió
Vô tâm vô tình rày xéo tim gan
Héo rũ cánh buồm vô hướng
Đã hóa cánh chim giam dưới gầm trời.
Vắng em
Tôi hóa dại, bài thơ viết dở
Xin bài thơ đừng bỏ tôi đi.
Hơi thở nhẹ
Mờ trong tiếng mọt gỗ
Giấc tĩnh lặng
đay nghiến tận đêm sâu
Trăng cuối thu
tàn ở non cao
vàng buông miền ảo ảnh
Thoảng
Làm cơn gió mở trang khát vọng
lẻn vào hư không
thành tiếng nấc của đêm dài vỗ cánh
Quẩn quanh đâu đó
những chiếc lá lìa cành
cắt vào không gan
từng nhát vĩnh hằng lời chim di trú
Thoảng
Những bộn bề câu thúc
Thoảng…
Đêm dài se lạnh
thành tấm chăn trên ngực người đàn bà luống tuổi…
Đón nhận những toan lo
cho một ngày đang tới.
(SH285/11-12)
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT