NGUYỄN TẤN SĨ
Buông
Mẹ xưa hát gió mùa thu
con không ngủ được, mẹ ru đời mình
lá vàng biết phận làm thinh
Phận gì?
Ngọn gió rung rinh qua trời
nặng lòng thu giọt mưa rơi
tiếng chuông vọng lại ở nơi thật buồn
xin làm ơn. Chiếc lá buông
mẹ ru như thể đang ruồng rẫy thu
con xưa mắc nợ sa mù
lời ca trăng thắp đèn cù giăng thơ
mùa thu nhè nhẹ như mơ
trời còn lãng đãng chút phơ phất buồn
trên cành chiếc lá đã buông
mang theo đôi cánh chuồn chuồn ngủ quên...
Là thu...
chiều ra bến vắng
ngồi câu bóngmình
nghe con cá cắn
đau đời vô minh
không ai lỡ hẹn
dẫu là cơn mưa
bờ môi nguyên vẹn
nuôi mùa thu xưa
chiều ra bến vắng
vớt chùm mây trôi
áo người xưa trắng
nên đời tôi vôi
không còn ai đợi
mây hoài rong chơi
không cần ai hỏi
chỉ là thu rơi
câu mùa quá khứ
đường xa dặm dài
trở thành lữ thứ
thu đầy hai vai
sông còn ai nhớ
ngoài tầm cơn mưa
lưới chiều ai gỡ
dùng dằng mây xưa...
(TCSH370/12-2019)
Tải mã QRCode
Mai Quỳnh Nam - Nguyễn Ngọc Hạnh - Từ Dạ Linh
LÊ HOÀNG ANH
THANH THẢO
DUYÊN AN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
VŨ TUYẾT NHUNG
HUỲNH MINH TÂM
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA