Chùm thơ Nguyễn Tấn Sĩ

09:49 30/12/2019


NGUYỄN TẤN SĨ

Buông

Mẹ xưa hát gió mùa thu
con không ngủ được, mẹ ru đời mình


lá vàng biết phận làm thinh
Phận gì?
Ngọn gió rung rinh qua trời


nặng lòng thu giọt mưa rơi
tiếng chuông vọng lại ở nơi thật buồn


xin làm ơn. Chiếc lá buông
mẹ ru như thể đang ruồng rẫy thu


con xưa mắc nợ sa mù
lời ca trăng thắp đèn cù giăng thơ


mùa thu nhè nhẹ như mơ
trời còn lãng đãng chút phơ phất buồn


trên cành chiếc lá đã buông
mang theo đôi cánh chuồn chuồn ngủ quên...



Là thu...

chiều ra bến vắng
ngồi câu bóngmình
nghe con cá cắn
đau đời vô minh


không ai lỡ hẹn
dẫu là cơn mưa
bờ môi nguyên vẹn
nuôi mùa thu xưa


chiều ra bến vắng
vớt chùm mây trôi
áo người xưa trắng
nên đời tôi vôi


không còn ai đợi
mây hoài rong chơi
không cần ai hỏi
chỉ là thu rơi


câu mùa quá khứ
đường xa dặm dài
trở thành lữ thứ
thu đầy hai vai


sông còn ai nhớ
ngoài tầm cơn mưa
lưới chiều ai gỡ

dùng dằng mây xưa...

(TCSH370/12-2019)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất