NGUYỄN QUANG HƯNG
Minh họa: Nguyễn Thiện Đức
Viết như điên
Lạnh xuyên suốt cả ý nghĩ
Tôi ảo huyền một lãng mạn xa lông
Có đói có rét không
Báo hiệu gì ở ngón tay cong cóng
Có khẽ cựa một tiếng thét nung nấu
Hay đã lèn tạm cả vào ngăn tủ
Gió bấc đổi luồng bới tìm như mãi mãi
Ngăn nào chật những ngăn nào bụi phủ
Ngồi thở dốc một ảo tưởng ốm yếu
Không nhận ra ngay trước mặt áo choàng ấm
Tôi mỏng manh da xanh vào phố
Trong suốt nhung đêm tôi không tự thấy
Một tôi lẫn lẫn cơn tê buốt này
Khoác vai gã sưng phổi như bạn mới
Lảo đảo chân đưa ngõ ngách lá khô
Sục sạo đống chăn lá trời cho
Hốc cây tôi nhỏ lại dần cho đủ
Trên đầu rễ khắp mình những lá
Hội ngộ côn trùng cánh cụp cánh xòe
Ngủ còng queo gốc
Trán mọc giấc mơ trời
Nghĩ những nghĩ tỏa mây ngọc trai
Ai đó gỡ xuống khảm lên nội dung tìm kiếm
Cũng có khi in nhầm vào tờ rao vặt
Trong cơn lo lắng gió xoáy nườm nượp
Tôi chạy tìm tôi khóc lóc tưng bừng
Ai sưởi vơ lá nhóm hết đi rồi
Tôi lụi cụi bình minh nhỏm dậy
Cũng có khi là sợi khói còn lại
Hay đất cứng mờ lên gợn rêu
Không có chỗ cho chúng ta
ở phía bên kia
Có gì đợi sau tầng thinh không sáng rực
Mở về phía một thế giới chưa bao giờ chúng ta thấy được
Thế giới được kể như những bài ca lành lặn và cao cả
Anh có muốn thử đưa chân một chuyến?
Kìa những ngón tay luồng sáng đang vẫy
Nôn nao nhường nào khi anh đứng đây giữa bụi bặm và bệnh tật
Những suy tàn chúng ta gieo sang nhau
Vội vã quá và hấp tấp trong cuộc ùn ứ này
Như tất cả dòng sông người giữa hai bờ phố hẹp đều muốn chảy lên cao qua những bậc sáng
Ai đó thổi giấc mơ vào cơn ngủ gục tay lái
Trong thời gian anh đợi thông đường
Anh bay lên cao về phía sấm truyền
Nhìn xuống đám đông chen chúc những đời thường
Sau chân trời rực chói
Một thế giới đối xứng
Không gian quay ngược lại và vẫn chính chúng ta như thế
Chỉ có cử chỉ như chúng ta nhìn thấy qua gương
Nghĩa là thay vì dùng tay phải
Cái người là anh ở phía bên kia cầm bút bằng tay trái
Và bắt đầu đá một cú thì thường trụ bằng chân bên này chứ không phải bên kia như mọi khi
Xuất hiện ở đó anh có cảm giác mình hơi thừa
Vì con cái anh không thể có cả hai người bố thuận hai tay khác nhau
Hay tiết mục đăng ký từ trước anh không thể có mặt mà lên hát thay chính mình ở trạng thái đối xứng được
Gia đình đã đủ người
Thêm anh nữa vào xem chừng hàng xóm đồng nghiệp cũng khó cư xử
Anh như kẻ xa lạ ngờ nghệch
Vừa như biết hết mọi thứ mà người ta đã kể với cái người là anh nhưng mới thực là của họ
Ngay cả anh với anh cũng không dễ đồng cảm
Hãy thử hỏi con người ấy rằng anh ta có muốn bay sang một thế giới là chính họ nhưng ngược lại
Không ai thay được anh ở bên này
Ngay cả khi có thể tưởng mình bị tất cả ruồng bỏ
Những thành phố cát những biển hồ khô nứt
Những người nói với nhau lời lẽ nồng nhiệt bằng thái độ lãnh đạm
Anh vẫn là cả sự cần thiết khi đối diện hơi thở của riêng mình
Không có chỗ nào cho chúng ta ở phía bên kia
Chỗ của mỗi chúng ta ở đây trong con người mình
Ngày ngày không ngừng tự vấn về lý do ta sinh ra
Lúc đứng trước gương sửa cổ áo
(TCSH391/09-2021)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng