NGUYỄN QUANG HƯNG
Minh họa: Nguyễn Thiện Đức
Viết như điên
Lạnh xuyên suốt cả ý nghĩ
Tôi ảo huyền một lãng mạn xa lông
Có đói có rét không
Báo hiệu gì ở ngón tay cong cóng
Có khẽ cựa một tiếng thét nung nấu
Hay đã lèn tạm cả vào ngăn tủ
Gió bấc đổi luồng bới tìm như mãi mãi
Ngăn nào chật những ngăn nào bụi phủ
Ngồi thở dốc một ảo tưởng ốm yếu
Không nhận ra ngay trước mặt áo choàng ấm
Tôi mỏng manh da xanh vào phố
Trong suốt nhung đêm tôi không tự thấy
Một tôi lẫn lẫn cơn tê buốt này
Khoác vai gã sưng phổi như bạn mới
Lảo đảo chân đưa ngõ ngách lá khô
Sục sạo đống chăn lá trời cho
Hốc cây tôi nhỏ lại dần cho đủ
Trên đầu rễ khắp mình những lá
Hội ngộ côn trùng cánh cụp cánh xòe
Ngủ còng queo gốc
Trán mọc giấc mơ trời
Nghĩ những nghĩ tỏa mây ngọc trai
Ai đó gỡ xuống khảm lên nội dung tìm kiếm
Cũng có khi in nhầm vào tờ rao vặt
Trong cơn lo lắng gió xoáy nườm nượp
Tôi chạy tìm tôi khóc lóc tưng bừng
Ai sưởi vơ lá nhóm hết đi rồi
Tôi lụi cụi bình minh nhỏm dậy
Cũng có khi là sợi khói còn lại
Hay đất cứng mờ lên gợn rêu
Không có chỗ cho chúng ta
ở phía bên kia
Có gì đợi sau tầng thinh không sáng rực
Mở về phía một thế giới chưa bao giờ chúng ta thấy được
Thế giới được kể như những bài ca lành lặn và cao cả
Anh có muốn thử đưa chân một chuyến?
Kìa những ngón tay luồng sáng đang vẫy
Nôn nao nhường nào khi anh đứng đây giữa bụi bặm và bệnh tật
Những suy tàn chúng ta gieo sang nhau
Vội vã quá và hấp tấp trong cuộc ùn ứ này
Như tất cả dòng sông người giữa hai bờ phố hẹp đều muốn chảy lên cao qua những bậc sáng
Ai đó thổi giấc mơ vào cơn ngủ gục tay lái
Trong thời gian anh đợi thông đường
Anh bay lên cao về phía sấm truyền
Nhìn xuống đám đông chen chúc những đời thường
Sau chân trời rực chói
Một thế giới đối xứng
Không gian quay ngược lại và vẫn chính chúng ta như thế
Chỉ có cử chỉ như chúng ta nhìn thấy qua gương
Nghĩa là thay vì dùng tay phải
Cái người là anh ở phía bên kia cầm bút bằng tay trái
Và bắt đầu đá một cú thì thường trụ bằng chân bên này chứ không phải bên kia như mọi khi
Xuất hiện ở đó anh có cảm giác mình hơi thừa
Vì con cái anh không thể có cả hai người bố thuận hai tay khác nhau
Hay tiết mục đăng ký từ trước anh không thể có mặt mà lên hát thay chính mình ở trạng thái đối xứng được
Gia đình đã đủ người
Thêm anh nữa vào xem chừng hàng xóm đồng nghiệp cũng khó cư xử
Anh như kẻ xa lạ ngờ nghệch
Vừa như biết hết mọi thứ mà người ta đã kể với cái người là anh nhưng mới thực là của họ
Ngay cả anh với anh cũng không dễ đồng cảm
Hãy thử hỏi con người ấy rằng anh ta có muốn bay sang một thế giới là chính họ nhưng ngược lại
Không ai thay được anh ở bên này
Ngay cả khi có thể tưởng mình bị tất cả ruồng bỏ
Những thành phố cát những biển hồ khô nứt
Những người nói với nhau lời lẽ nồng nhiệt bằng thái độ lãnh đạm
Anh vẫn là cả sự cần thiết khi đối diện hơi thở của riêng mình
Không có chỗ nào cho chúng ta ở phía bên kia
Chỗ của mỗi chúng ta ở đây trong con người mình
Ngày ngày không ngừng tự vấn về lý do ta sinh ra
Lúc đứng trước gương sửa cổ áo
(TCSH391/09-2021)
Tải mã QRCode
NGUYỄN NGỌC HẠNH
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
HUỲNH LÊ NHẬT TẤN
PHÙNG CUNG
VŨ THANH HOA
Ngô Liêm Khoan - Nguyên Hạnh - Trần Hương Giang - Hoàng Ngọc Giang - Dương Anh Đằng - Trịnh Minh Hiếu
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Đông Nhật - Trần Thị Tường Vui - Đỗ Thượng Thế - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thanh Văn - Từ Nguyễn - Huỳnh Ngọc Phước
NGUYỄN HƯNG HẢI
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
PHẠM ÁNH
LTS: Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tăng Việt. Sinh ngày 20 tháng 2 năm 1922 tại làng Phúc Tằng, huyện Việt Yên (do đó mới có tên là Tăng Việt), Hà Bắc. Con một nhà nho không thành đạt, sống bằng nghề thầy thuốc. Hoàng Cầm (tên một vị thuốc rất đắng) là bút danh dùng từ năm 1939.
(Trích trong tập thơ sắp in: “Những vẻ đẹp khác”)
LTS: Nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ nổi tiếng "Màu tím hoa sim", tham gia cách mạng từ năm 1936 trong phong trào học sinh ở Thanh Hóa.
LTS: Trong 5 năm qua, trên những trang thơ, cùng với việc giới thiệu các tác giả có nhiều tìm tòi, có bút pháp riêng như Văn Cao, Thanh Thảo, Trần Vàng Sao, Phạm Tấn Hầu... Sông Hương đã chú ý đến những cây bút ở cơ sở - mà anh em trong tòa soạn gọi vui là "tác giả chân đất, như Phương Xích Lô, Nguyễn Thị Thái...
Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh - Đỗ Hàn - Phan Văn Chương - Tháng Năm - Nguyễn Ngọc Hưng - Phạm Xuân Phụng - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong
Tên thật: Trương Nhật Tín, sinh năm 1991, quê quán thôn An Ngãi Tây, xã Hòa Sơn, Đà Nẵng. Hiện sống với gia đình tại thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak; - bị khiếm thính nhẹ từ nhỏ. Từng có thời gian ở Hà Nội và sống nhiều lần ở Sài Gòn. Bắt đầu làm thơ, viết truyện, Văn Phẩm Ý (dạng tùy bút phác họa vô thực)… từ khoảng năm 2005, 2008.
ANH THƠ
PHAN HOÀNG
Nguyễn Hồng Hạnh - Phan Lệ Dung - Hoàng Long - Hoàng Vân Khánh - Nguyên Quân - Bùi Mỹ Hồng - Đỗ Tấn Đạt - Nguyễn Nghĩa - Từ Sâm
ĐÔNG TRIỀU