NGUYỄN QUANG HƯNG
Minh họa: Nguyễn Thiện Đức
Viết như điên
Lạnh xuyên suốt cả ý nghĩ
Tôi ảo huyền một lãng mạn xa lông
Có đói có rét không
Báo hiệu gì ở ngón tay cong cóng
Có khẽ cựa một tiếng thét nung nấu
Hay đã lèn tạm cả vào ngăn tủ
Gió bấc đổi luồng bới tìm như mãi mãi
Ngăn nào chật những ngăn nào bụi phủ
Ngồi thở dốc một ảo tưởng ốm yếu
Không nhận ra ngay trước mặt áo choàng ấm
Tôi mỏng manh da xanh vào phố
Trong suốt nhung đêm tôi không tự thấy
Một tôi lẫn lẫn cơn tê buốt này
Khoác vai gã sưng phổi như bạn mới
Lảo đảo chân đưa ngõ ngách lá khô
Sục sạo đống chăn lá trời cho
Hốc cây tôi nhỏ lại dần cho đủ
Trên đầu rễ khắp mình những lá
Hội ngộ côn trùng cánh cụp cánh xòe
Ngủ còng queo gốc
Trán mọc giấc mơ trời
Nghĩ những nghĩ tỏa mây ngọc trai
Ai đó gỡ xuống khảm lên nội dung tìm kiếm
Cũng có khi in nhầm vào tờ rao vặt
Trong cơn lo lắng gió xoáy nườm nượp
Tôi chạy tìm tôi khóc lóc tưng bừng
Ai sưởi vơ lá nhóm hết đi rồi
Tôi lụi cụi bình minh nhỏm dậy
Cũng có khi là sợi khói còn lại
Hay đất cứng mờ lên gợn rêu
Không có chỗ cho chúng ta
ở phía bên kia
Có gì đợi sau tầng thinh không sáng rực
Mở về phía một thế giới chưa bao giờ chúng ta thấy được
Thế giới được kể như những bài ca lành lặn và cao cả
Anh có muốn thử đưa chân một chuyến?
Kìa những ngón tay luồng sáng đang vẫy
Nôn nao nhường nào khi anh đứng đây giữa bụi bặm và bệnh tật
Những suy tàn chúng ta gieo sang nhau
Vội vã quá và hấp tấp trong cuộc ùn ứ này
Như tất cả dòng sông người giữa hai bờ phố hẹp đều muốn chảy lên cao qua những bậc sáng
Ai đó thổi giấc mơ vào cơn ngủ gục tay lái
Trong thời gian anh đợi thông đường
Anh bay lên cao về phía sấm truyền
Nhìn xuống đám đông chen chúc những đời thường
Sau chân trời rực chói
Một thế giới đối xứng
Không gian quay ngược lại và vẫn chính chúng ta như thế
Chỉ có cử chỉ như chúng ta nhìn thấy qua gương
Nghĩa là thay vì dùng tay phải
Cái người là anh ở phía bên kia cầm bút bằng tay trái
Và bắt đầu đá một cú thì thường trụ bằng chân bên này chứ không phải bên kia như mọi khi
Xuất hiện ở đó anh có cảm giác mình hơi thừa
Vì con cái anh không thể có cả hai người bố thuận hai tay khác nhau
Hay tiết mục đăng ký từ trước anh không thể có mặt mà lên hát thay chính mình ở trạng thái đối xứng được
Gia đình đã đủ người
Thêm anh nữa vào xem chừng hàng xóm đồng nghiệp cũng khó cư xử
Anh như kẻ xa lạ ngờ nghệch
Vừa như biết hết mọi thứ mà người ta đã kể với cái người là anh nhưng mới thực là của họ
Ngay cả anh với anh cũng không dễ đồng cảm
Hãy thử hỏi con người ấy rằng anh ta có muốn bay sang một thế giới là chính họ nhưng ngược lại
Không ai thay được anh ở bên này
Ngay cả khi có thể tưởng mình bị tất cả ruồng bỏ
Những thành phố cát những biển hồ khô nứt
Những người nói với nhau lời lẽ nồng nhiệt bằng thái độ lãnh đạm
Anh vẫn là cả sự cần thiết khi đối diện hơi thở của riêng mình
Không có chỗ nào cho chúng ta ở phía bên kia
Chỗ của mỗi chúng ta ở đây trong con người mình
Ngày ngày không ngừng tự vấn về lý do ta sinh ra
Lúc đứng trước gương sửa cổ áo
(TCSH391/09-2021)
Tải mã QRCode
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào
Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn
NGUYỄN MIÊN THẢO
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
Trường Giang gt.
Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải
ĐỨC SƠN
VƯƠNG KIỀU
Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
S.H
LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn
PHẠM KHANG
LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3. "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.
Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.
(L.V.T.G)
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
thơ
NGUYỄN NHÃ TIÊN
THẠCH QUỲ
TRỊNH HOÀI GIANG
DƯ THỊ HOÀN
Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang
LTS: Huyền Thư, tên thật là Tăng Thị Huyền Anh sinh ngày 29/11/1997. Quê quán: Phú Lương - Đông Hưng - Thái Bình. Hiện Huyền Thư đang học tập tại: Wellington, New Zealand.