NGUYỄN NHẬT HUY
Ảnh: internet
Khói
nhớ khúc hát ngọt bùi khoai sắn vùi rơm
Mùi khói thơm là mẹ
Đi nửa đời nứt nẻ mà đường cày con không thuộc nổi
Nỗi cô đơn bấm xuống thành hạt ngô khoai
Chiều khói bay
Không phải khói mẹ
Con cũng không còn là đứa trẻ
Đi mót nỗi buồn bông lúa ngày xưa
Có những điều rất xưa
Mà không câu ca hay cánh cò nào giữ nữa
Lật khói đời cho bông lúa cởi làn da xanh tắm gió
Có sợi khói nào ôm con
Tôi
Chảy loang ra
một cái bóng mệt mỏi
giữa con người
Tôi nhìn lên trời và soi đám mây sắp rụng
va vào một vũng tôi
tôi bò qua những con đường, thành phố, biển khơi
ánh đèn nào cũng nhạt nhòa
tôi bò qua những công viên
tiếng thở dài nhiều lá rụng
Mái hiên ngoài kia mưa bắt đầu lạnh
lan vào cái bóng mình
buổi chiều nay
trên chiếc giường tôi tràn ra tiếng cười
vang vào mùa thu
nhọn sắc
Trí nhớ bắt đầu vàng úa
từ giấc mơ rụng lá trong mình.
(TCSH391/09-2021)
Tải mã QRCode
TRẦN NGỌC MỸ
TRẦN VIỆT HOÀNG
NGUYỄN HỒNG VÂN
LÊ VĨNH THÁI
NGÀN THƯƠNG
PHAN DUY
TỊNH BÌNH
NGUYỄN ĐẠI BƯỜNG
Triệu Nguyên Phong - Lê Nhi - Trần Tịnh Yên - Đặng Chương Ngạn - Minh Nguyễn
ĐÀO DUY ANH
HỒ MINH TÂM
NGUYỄN THÁNH NGÃ
KIM LOAN
NGÔ ĐỨC HÀNH
NGUYỄN THIỀN NGHI
VŨ KIM LIÊN
VĨNH THÔNG
Nhiên Đăng - Nguyễn Loan - Nguyễn Hữu Quý - Trần Khoa Văn - Nguyễn Hoàng Thọ
HOÀNG VŨ THUẬT
ĐẶNG VĂN HÙNG