NGUYỄN NHÃ TIÊN
Ảnh: internet
Ghềnh Ráng - một chiều trăng
Gió qua Ghềnh Ráng... chợt buồn
đá mang hình trứng đã muôn năm rồi
bất ngờ đá nở trong tôi
vầng trăng thi sĩ hát lời người xưa
Phấn hương nào
liễu lưa thưa
mây gieo nước mắt thành mưa Quy Hòa
chập chùng khói nở thành hoa
phiến vàng cổ độ quang ba nguyệt rằm
Chừ tôi với cát bầy đàn
mối tình hằng thể tự ngàn kiếp hoa
thiên thần - thế tục bao xa
lời như mặc khải khói nhòa bay bay
Sao sương, khe ngọc vơi đầy
nhắm con mắt tưởng hình hài hư không
lô xô đá cụi hoàng hôn
dường trong gió thoảng linh hồn người qua
Tôi ngồi nghễnh ngãng nắng mưa
tưởng Ghềnh Ráng có ai vừa bỏ đi
đã mòn bao cuộc chia ly
mà sao bối rối như y lần đầu
Gió trăng thi sĩ về đâu
nằm mơ tôi chết bên màu liễu xanh
ngợp người trăng rót vây quanh
chiều Ghềnh Ráng bỗng hóa thành cố hương
Mưa Huế
Mưa Huế dẫn tôi vào đêm Huế
vuốt mặt hoài không rõ hình ai
dường như cây lá và mùa thu lắm chuyện
dường như cả tôi không rõ hình hài
Hay là có một tuần hoàn lặp lại
cuộc rong chơi
khiến máu người xưa trộn lẫn máu tôi
thắp nỗi buồn mưa mù sa Cửu đỉnh
rọi Văn bia mưa xóa trắng trời
Hay là mưa đọc thơ Chu Thần thi sĩ
Trường giang ơi! Đâu bến đâu bờ
phải đứng chỗ nào đây để tay cầm
kiếm cũ
nguyệt lặn rồi sông chảy có bơ vơ
Mưa Huế dẫn tôi khắp cùng ngõ Huế
chuyện xưa nay tất thảy ướt mềm
tất thảy thành sông chảy vào đêm tối
tôi tắm dại khờ say ngút ngàn say
Giờ thì rêu quên
và cỏ biếc cũng quên
mây trôi - sông trôi - Huế trôi vô tận
mặc, mưa dẫn thế nào cứ dẫn
tôi tan vào mưa hun hút đêm
Em nói những gì mà chơm chớp mắt
nước mắt hay mưa cũng trắng mái đầu
trăng rồi cũng đến hồi nguyệt tận
có còn chăng mưa Huế ướt đời nhau.
(TCSH405/11-2022)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất